Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1003

Rất nhanh, trên xe bọc thép thượng từng người một mặc áo quân phục, eo đeo huy hiệu quân sĩ Đường Đao đi xuống khỏi xe. Bọn họ giống như là đang muốn ra chiến trường vậy, ánh mắt sắc bén như ưng.

Đơn giản chỉ là một cái ánh mắt mà thôi, lại có thể dọa lui vô số người.

Gần một ngàn quân sĩ Đường Đao Doanh, có người ấn thật nhanh vào trong bóng tối, có người phong tỏa đường lui trang viên số chín, còn có người trực tiếp lui đến mấy trăm thước bên ngoài, bắt đầu quan sát tình huống ở những hướng khác.

Hết thảy các thứ này cũng đều đầu vào đấy, như bản năng của bọn họ vậy.

Mà một trăm người ở trong sân xếp thành mấy hàng ngay ngắn tiến về phía trước.

Đội trưởng đội hộ vệ mới nãy còn đang phách lối vô cùng, giờ phút này cũng đần cả mặt ra.

Hắn ta cũng coi là có chút kiến thức, hắn ắt đã nhận ra. Đây là một trong những nhóm quân đội mạnh nhất Đại Hạ, Đường Đao Doanh!

Lúc này, hắn căn bản cũng không dám nói nhảm, mà là đầu gối mềm nhũn, “phịch” một tiếng quỳ xuống. “Bịch, bịch, bịch. ”

Những hộ vệ khác giờ phút này đều vội vàng quỳ xuống, vứt bỏ vũ khí trong tay, hai tay ôm đầu!

Đây đùa gì thế?

Ngay cả Đường Đao Doanh trong truyền thuyết cũng tới đây rồi?

Lúc này, Ngô Kim Hổ lớn tiếng nói: “Chân Hàn Tước, mày thật là chó lớn gan, ngay cả Thế tử nhà tao tới, mày cũng không ra nghênh tiếp?” “Bây giờ tao cho mày ba giây, quỳ xuống cút ra đây, nếu không thì sẽ chết!” “Chó! Ở trước mặt cậu chủ nhà tôi, ai dám tự xưng Thế tử? Coi như có là Thế tử Minh của Đà Nẵng đi chăng nữa, ở trước mặt cậu chủ nhà tôi cũng chẳng qua chỉ là một tên phế vật mà thôi!”

Nghe thanh âm phía bên ngoài, Trịnh Chí Dụng ngay lập tức nhảy cỡn lên, lớn tiếng gầm hét ra ngoài.

Chân Hàn Tước mặt đầy vẻ tán thưởng nhìn Trịnh Chí Dụng một cái.

Con chó này rất tốt, biết lúc nào nên làm chuyện gì, khiến cho người dùng nó bớt lo phiền. Lấy được sự tán thành của Chân Hàn Tước, Trịnh Chí Dụng cười lạnh một tiếng, nói: “Cậu chủ Chân Hàn Tước, chờ tôi đi chặt đứt chân của thằng nhãi con vừa mới mở miệng đó xuống, rồi bắt nó đến trước mặt cậu để xin lỗi!”

Vừa nói, Trịnh Chí Dụng vung tay lên liền mang theo mười mấy hộ vệ xông ra ngoài.

Nhưng là kết quả mới vừa lao ra cửa lầu các, đi tới sân nhỏ, động tác của đám người Trịnh Chí Dụng bỗng nhiên cứng đờ.

Bởi vì xuất hiện ở trước mặt bọn họ, là quân sĩ mang thần sắc lạnh lùng. “Đây.”

Trịnh Chí Dụng mặc dù có chút kiến thức, nhưng lúc này chỉ biết đứng sững cả người ra. Anh ta vốn cho là bên ngoài nhiều nhất chỉ là mấy tên côn đồ, hộ vệ hay kiểu kiểu vậy.

Nhưng đến quân sĩ cũng xuất hiện, cái này khiến cho anh ta trong lúc nhất thời căn bản không phản ứng kịp.

Hộ vệ đi theo anh ta lao ra mới vừa muốn mở miệng, giờ phút này lại ngã ra trên đất, đến cả sức để giãy dụa cũng không có.

Ở trước mặt những quân sĩ Đường Đao Doanh dũng mãnh này, mấy tên hộ vệ được coi là mạnh mẽ này có ích lợi gì đâu?

Rất nhanh, ngay cả Trịnh Chí Dụng cũng bị bắt lại, hộ vệ trong sân cũng toàn bộ bị thanh trừ sạch sẽ.

Đến sau khi những người này cũng được giải quyết, mấy người Bùi Nguyên Minh mới bước nhanh đến.

Hộ vệ bên trong lầu các nghe phía bên ngoài không có động tĩnh gì, cũng chạy đến muốn phản kích.

Kết quả lúc trông thấy rõ ràng một màn trước mắt này, ai nấy đều thiếu chút nữa đều bị dọa ngất xỉu.

Không tới một phút, tất cả hộ vệ toàn bộ đều bị khống chế. Hơn nữa trong quá trình này, những người này đến cả cơ hội để gào thảm lên cũng không có.

Bùi Nguyên Minh nhìn một màn này, gật đầu nói: “Nhóm này là nhóm được tuyển chọn năm nay đây à? Không tệ.”

Lấy được sự tán dương của Tổng giáo đầu của cho phép, những quân sĩ Đường Đao Doanh kia ai nấy đều ưỡn ngực ngẩng đầu.

Ở trong binh bộ có thể có được tán thưởng của Tổng giáo đầu, đây có thể so với việc có được chiến công còn làm người khác hâm mộ hơn nhiều.

Bùi Nguyễn Minh cùng Đường Nhân Đồ, Ngô Kim Hổ vừa nói chuyện, vừa đi về phía vị trí phòng khách lầu các. Trong đại sảnh, Chân Hàn Tước ngồi ở trên ghế La Hán, Trịnh

Thu Hằng đứng ở bên cạnh giúp anh ta đấm lưng.

Lúc này, Trịnh Thu Hằng hơi lo lắng nói: “Cậu chủ Chân Hàn Tước, bên ngoài sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK