Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 718

Chẳng mấy chốc, dưới ánh mắt thờ ơ của mọi người trong gia tộc Bùi Thị, một bóng người bước ra giữa đám côn đồ mặc áo đen.

Ngô Kim Hổ.

Lúc này, Ngô Kim Hổ trông có vẻ ác độc. Anh ta kính cẩn lễ phép đến bên cạnh Bùi Nguyên Minh.

Anh ta cùng với Đường Nhân Đồ, một người trái một người phải bảo vệ Bùi Nguyên Minh.

Nhưng dù sao anh ta cũng là người mới trên đường Dương Thành, lúc này gia tộc Bùi Thị đối với anh ta cũng rất xa lạ. “Tiếc là Bùi Hạo Nhiên không có ở đây…” Lúc này Bùi Nguyên Giáp nghiến răng nghiến lợi nói.

Bùi Hạo Nhiên quen thuộc nhất với những côn đồ, nhưng điều đáng tiếc là anh ta vẫn còn hôn mê.

Tuy nhiên, Bùi Văn Kiên đã tiến lên một bước, sau khi nhìn Ngô Kim Hổ một lúc, anh ta khẽ nói: “Nếu tôi nhớ không lầm, anh là người mới ở đường

Dương Thành, Ngô Kim Hổ đúng không?”

Ngô Kim Hổ nhìn Bùi Nguyên Minh một cái, thấy anh chưa lên tiếng thì cười toe toét nói: “Ngô Kim Hổ đã từng gặp Nhị thiếu gia, Nhị thiếu gia biết Kim Hồ, là Kim Hổ có phúc phần…”

Gia tộc Bùi Thị bật cười.

Ngô Kim Hổ này trông giống như một con chó vậy. Có vẻ như nếu gây một chút áp lực cho anh ta, anh ta có thể sẽ phản bội Bùi Nguyên Minh.

Hơn nữa dù sao cũng chỉ là một người mới, sao có thể dám đối đầu với gia tộc Bùi Thị được chứ?

Ai mà biết được, Ngô Kim Hổ tiếp tục cười và nói: “Một lúc nữa, khi Kim Hổ vặn đầu của Nhị thiếu gia, Kim Hổ sẽ nhẹ tay một chút.”

Tuy thái độ thấp hèn nhưng lời nói lại vô cùng kiêu ngạo! “Anh!”

Khi những lời này được nói ra, một nhóm người gia tộc Bùi Thị đã thay đổi sắc mặt.

Láo xược!

Thật là láo xược!

Anh ta chỉ là một người mới, chứ cho là một lão đại thì sao chứ?

Loại người này, nếu bình thường có thể sẽ bị gia tộc Bùi Thị dùng ngón tay bóp chết!

Vào lúc này, anh ta thật sự dám láo xược trước mặt Bùi Văn Kiên, nói đơn giản là phản nghịch.

Những người khác thì thay đổi sắc mặt, nhưng biểu cảm của Bùi Văn Kiên không thay đổi nhiều.

Anh ta nhìn Ngô Kim Hổ một lúc trước khi bày ra vẻ mặt thưởng thức nói: “Đúng vậy, dám đối mặt với gia tộc Bùi Thị của chúng tôi, cho dù các người không biết hay không sợ, đều không sai..” “Bây giờ tôi sẽ cho anh một cơ hội bây giờ. Chỉ cần anh quỳ xuống cho tôi gõ đầu xuống đất ba cái, tôi có thể khiến anh thành một con chó của gia tộc Bùi Thị chúng tôi!” “Làm người phải biết chừng mực, làm chó cũng vậy…” “Ngày hôm nay kết cục của Bùi Nguyên Minh đã được định sẵn.” “Những con chim tốt sẽ chọn gỗ mà sống. Anh nên hiểu đạo lý này…”

Khi những lời này được nói ra, Bùi Nguyên Giáp nhẹ nhàng vỗ tay. “Bốp! Bốp! Bốp!”

Theo động tác của anh ta, lúc này tầng hai của hội trường có không ít bóng người lao xuống.

Những người này mặc bộ đồ trắng và rất khác với Ngô Kim Hổ.

Và trong đám người này, có một ông già phong trần, xương xẩu.

Ông cụ mặc bộ áo dài Tàu, trên tay cầm hai quả óc chó, xoay nhẹ.

Khi Bùi Nguyên Minh hai chân đang bắt chéo, ngẩng đầu lên, đồng tử của anh hơi co lại.

Còn Đường Nhân Đồ thì vô thức nắm chặt chuôi dao.

Sắc mặt Ngô Kim Hổ hơi thay đổi, thất thanh nói: “Hồng Nhân Tổ sao?”

Vị vua thực sự trên đường Đà Nẵng, Hồng Nhân Tổ!

Từ trước đến nay, hành tung của người này đều rất bí mật, một người kiểm soát hơn năm mươi phần trăm quyền lực trên đường Đà Nẵng!

Nghe nói sư phụ Tổ, Đầu Xe Lửa, Tang Bửu Văn và những người khác đều là đệ tử của ông ta.

Tuy nhiên, đã lâu rồi không ông ta xuất hiện ngoài giang hồ, không ngờ hôm nay ông ta lại xuất hiện.

Ngay cả Bùi Văn Kiên cũng cười nói: “Ông Hồng…”

Bùi Nguyên Giáp cũng cười nói: “Ông Hồng, đã làm phiền ông rồi…” Hồng Nhân Tổ mỉm cười, ánh mắt rơi vào Lý Hạnh

Mai, nói: “Bà cụ, sau chuyện này, tôi sẽ không còn nợ ân tình gì của gia tộc Bùi Thị nữa…”

Bà cụ Lý Hạnh Mai nở một nụ cười nhẹ: “Ông Hồng, không có ân tình thì chúng ta có thể làm ăn. Hai nhà chúng ta đã hợp tác nhiều năm như vậy rồi, có lần nào chúng tôi làm ông không vui sao?”

Hồng Nhân Tổ chỉ cười.

Ngay lập tức, ánh mắt của ông ta xuyên qua đám người và rơi vào người Bùi Nguyên Minh. “Thế Tử Minh, ba năm trước, lão phu cho rằng cậu không đoản mệnh. Xem ra bây giờ, lão phu đã nói đúng…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK