Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1679:

“Xem ra ông Lâm biết Thổ Ngự Môn Gia đại diện cho cái gì rồi” Bùi Nguyên Minh hơi híp mắt.

Lâm Khang Dụ hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Thổ Ngự Môn Gia, một trong năm chỉ hoàng thất của Đảo Quốc, Ngự Ngũ Gia trong truyên thuyết”

“Năm chỉ này ngày thường ít xuất hiện trong nhân thể, chỉ có lúc chiến loạn mới ngẫu nhiên xuất hiện, mà trong năm chỉ này, nối tiếng nhất là Thổ Ngự Môn Gia”

“Bởi vì Thổ Ngự Môn Gia là Âm Dương Sư mạnh nhất Đảo Quốc”

“Nhưng Thổ Ngự Môn Gia luôn nước sông không phạm nước giếng với nhà họ Lâm Tô Châu, tại sao bọn họ lại ra tay với vợ tôi?”

Bùi Nguyên Minh thản nhiên nói: “Ông Lâm đừng quên mấy ngày trước, tôi giúp ông phá thuật âm dương, Thổ Ngự Môn Gia không chỉ ra tay với vợ ông, còn năm lần bảy lượt muốn đẩy ông vào chỗ chết.”

“Người Đảo Quốc không làm chuyện gì không có lợi, bọn họ sẽ không làm thâm hụt tiên mua bán, cho nên tốt nhất là ông Lâm nên suy nghĩ lại, có phải lúc trước ông đắc tội người của Đảo Quốc hay không?”

Lông mày Lâm Khang Dụ nhíu chặt, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Ở trong ấn tượng của tôi, khoảng thời gian gân đây đừng nói là xung đột với người của Đảo Quốc, ngay cả người của Đảo Quốc tôi cũng chưa từng gặp…”

“Nhưng mà mấy năm trước tôi mua bất động sản này, vị chủ nhân trước đó là người Đảo Quốc”

“Chẳng qua lúc tôi mua bất động sản, hai bên đều ủy thác người đại diện tiến hành, cho nên hai bên vốn không có cơ hội gặp mặt, càng đừng nói xảy ra xung đột”

“Cậu Bùi, không phải là cậu đoán sai đấy chứ?”

Tuy Lâm Khang Dụ không tin tưởng những lực lượng thần quái, nhưng tận mắt nhìn thấy chú thuật và thuật âm dương, Lâm Khang Dụ biết rõ Sát Nhân Thuật thật sự tôn tại.

Chẳng qua cho dù như thế nào ông ta cũng là người chính phủ, không phải người trong giang hồ, sao người của Đảo Quốc lại dùng những thủ đoạn như vậy đối phó ông ta, ông ta thật sự nghĩ mãi không ra.

Bùi Nguyên Minh đứng dậy, híp mắt nhìn trang viên trước mặt, nhìn cả trang viên nhàn nhạt quỷ khí, bỗng nhiên anh cười nói: “Nếu chuyện này không liên quan tới ông Lâm, vậy thì có liên quan tới trang viên này rồi”

“Không biết ông Lâm có bản vẽ mặt phẳng kiến trúc trang viên này hay không, để tôi đánh giá xem?”

Lâm Khang Dụ hơi gật đầu, liếc mắt nhìn Lâm Mạn Ni một cái.

Rất nhanh Lâm Mạn Ni cầm một bản vẽ tới, đưa cho Bùi Nguyên Minh.

Mở bản vẽ ra, Bùi Nguyên Minh nhìn kỹ một lát, mới cười nói: “Kiến trúc này hẳn là có mấy trăm năm lịch sử, nhưng kiến trúc lâu năm lại có tâng hâm ngầm, thú vị.. “

Lâm Khang Dụ cau mày nói: “Bản vẽ này hẳn là năm đó Đại Sứ Quán Đảo Quốc trùng tu vẽ ra, sau này Đảo Quốc rời xa nơi đây, Đại Sứ Quán rơi vào trong tay thương nhân Đảo Quốc kia, cuối cùng mới rơi vào tay tôi.”

“Nếu có tầng hâm ngầm, hẳn là năm đó Đại Sứ Quán khai thác lại lân nữa”

“Nhưng mà đổi với tầng hầm ngầm kia, trước khi chúng tôi vào ở đã kiểm tra đo lường và mời thầy địa lý thăm dò, hẳn là không có bất kỳ vấn đề gì mới đúng.”

Bùi Nguyên Minh nhìn Lâm Mạn Ni một cái.

Lâm Mạn Ni nhanh chóng nói: “Nơi đó cách nơi này không xa, tôi cũng tự mình tới đó mấy lần, năm đó hản là một hầm rượu, bây giờ chúng tôi làm như nhà kho để sử dụng”

Bùi Nguyên Minh nghĩ một lát, nói: “Bây giờ đã muộn rồi, ra tay không thích hợp, tối nay tôi ở nhà họ Lâm các ông đi, sáng ngày mai điều động máy xúc và máy phá đất tới, cùng tôi đi xem tầng hầm ngầm kia”

“Còn một chuyện khác nữa, thi thể của người Đảo Quốc vẫn mong ông Lâm cho người tìm chỗ chôn, địa chí gửi cho tôi, nhớ đừng để bất cứ kẻ nào trông coi, coi như chôn chó mèo của mình là được”

Lâm Khang Dụ hơi sửng sốt, không biết nói gì, nhưng mà ông ta nhanh chóng gật đầu nói: “Tất cả nghe theo cậu Bùi”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK