Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1430

Giờ phút này Nạp Lan Tuấn Vũ đã tâm phục khẩu phục Bùi Nguyên Minh rồi.

Anh ta hấp tấp bê mười mấy món đồ cổ mà vừa rồi Bùi Nguyên Minh chọn đi tới, hạ thấp người nói: “Anh Bùi, anh chuẩn bị chơi như thế nào?”

Bùi Nguyên Minh tiện tay lấy một cái bình sứ thanh hoa ở trong đó ra, lạnh nhạt chỉ vào nhãn hiệu, nói: “Sứ thanh hoa đời nhà Thanh, giá niêm yết một tỷ bảy trăm năm mươi triệu, đúng là có thể coi như đồ tốt, nhưng mà…”

“Choang….

Một tiếng vang giòn.

Bùi Nguyên Minh trực tiếp đập cái bình sứ thanh hoa này xuống đất.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều hơi sững sờ, đây là có ý gì.

Bùi Nguyên Minh tiện tay nhặt cái đế hình tròn từ trong đống mảnh sứ vỡ ra, thản nhiên nói: “Nhưng mà bản thân cái bình sứ thanh hoa này không hề đáng tiên, thứ đáng tiên chính là đồ ở trong này.”

Trong lúc nói chuyện, Bùi Nguyên Minh liền tách cái đế hình tròn ra thành hai nửa.

Ngay lập tức liên thấy được bên trong cái đế là một không gian trống không, ở trong đó lại bị người ta giấu một thứ giống như ngọc thạch, nhưng cũng không phải ngọc thạch.

“Cố vấn Bùi, đây là…”

Tất cả mọi người rất hiếu kì mờ mịt…”

“Đơn giản là bởi vì người giấu ngọc năm đó đã bôi đất sét trắng lên lớp ngoài cùng của nó, sau đó lại nung vào trong đế, mà có thể bóp nát tâng ngoài của nó!”

Vừa dứt lời, Bùi Nguyên Minh dùng sức lên tay phải, chỉ thấy tầng ngoài của ngọc Thái Tuế xuất hiện từng vết rách, một lát sau đã để lộ ra một viên ngọc thạch trong suốt vô cùng sạch sẽ, bên trong có đường vân giống như mạch máu.

“Cái gì? Thật sự là ngọc Thái Tuế trong truyền thuyết sao?”

“Thứ này có giá mấy trăm tỷ đấy chứ?”

“Một tỷ bảy trăm năm mươi triệu mua được thứ mấy trăm tỷ, ánh mắt của cố vấn Bùi quá sắc sảo!”

Một đám người trong nghề đồ cổ đều nghị luận ầm ĩ.

Thiệu Tĩnh Anh và Quách Ngọc Minh đều có sắc mặt trắng nhợt, suýt nữa “phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu.

Sau đó, Bùi Nguyên Minh đều tiến hành giảng giải lần lượt đối với mười mấy món đồ cổ vừa mua được, có thứ bản thân nó đã có giá trị không nhỏ, còn có thứ lại có bảo tàng bên trong.

Tóm lại, sau khi Bùi Nguyên Minh chỉ rõ ra, giá cả của mười mấy món đồ cổ này ở trong mắt mọi người đã lên gần mấy chục nghìn tỷ.

“Phụt..”

Quách Ngọc Minh cảm thấy yết hầu ngòn ngọt, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

Thiệu Tĩnh Anh gần như cắn nát hàm răng, lúc này nghiến răng nghiến lợi nói: “Họ Bùi, cho dù anh tỉnh mắt, có thể tìm ra những bảo bối này thì sao chứ? Điều này cũng chỉ nói rõ đồ bên trong đồ cổ nhà họ Quách chúng tôi đều là đồ tốt thôi Nghe cô ta nói như thế, tất cả mọi người đều liên tục gật đầu, không ít người trong nghề đã bắt đầu chuẩn bị đi đào bảo.

Nhưng mà Bùi Nguyên-Minh lại híp mắt, thản nhiên nói: “Mọi người, đừng trách tôi không nhắc nhở mọi người Sớn:.”

“Trong cửa hàng này có hơn chục nghìn món đồ cổ”

“Nhưng mà hàng thật đáng tiền trong đó cũng chỉ có mười mấy món mà tôi đã chọn ra thôi”

“Còn lại, hoặc là đồ dởm, hoặc là căn bản không hề đáng giá…”

“Phải làm như thế nào, không cần tôi dạy cho mọi người chứ?”

Trong chớp mắt này, vô số người trong nghề đồ cổ đều thu tầm mắt về, một vài người vốn định chuẩn bị giao dịch liền trực tiếp liền bỏ.

Nói đùa chứ, cố vấn Bùi đã nói còn lại đều là đồ dởm, còn ai sẽ lấy tiền của mình ra tiêu xài phung phí?

“Phụt..”

Lần này Thiệu Tĩnh Anh cũng không nhịn được, phun ra một ngụm máu.

Chiêu lấy đức thu phục lòng người này của Bùi Nguyên Minh quá độc ác!

Lúc này, Bùi Nguyên Minh đi lên trước, lạnh nhạt nhìn Thiệu Tĩnh Anh, nói: “Thế nào, cô có phục hay không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK