• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 8: Gặp chuyện ở sân bay.

9h sáng ngày hôm sau, Ngụy Yên Lạc đã có mặt tại sân bay. Trên người cô mặc một chiếc áo sơ mi, quần ống rộng màu đen, thêm đôi giày thể thao. Mái tóc đen của cô đã được búi cao lên lộ rõ các đường nét khuôn mặt.

Cô đứng một chỗ dễ quan sát nhất. Sau khi chuyến bay của cô nhỏ hạ cánh,15 phút sau cô đã nhìn thấy một người phụ nữ với hai cái vali lớn, quần áo thời thượng bước ra,mắt đeo kính râm che nửa khuôn mặt,nhưng cô chỉ cần lướt qua đã đoán ra là cô nhỏ của mình rồi.

Cô nhỏ cô tên Ngụy An Di, là một nhà thiết kế thời trang hàng đầu thế giới với cái tên Alva.

Sau khi Yên Lạc xác định được chỗ đứng của cô nhỏ mình tính đi tới thì nhìn thấy có một tên đang định móc túi tiền của một ông lão. Yên Lạc không chần chờ đi nhanh tới nắm chặt lấy tay của hắn.

“ Ngoan ngoãn trả về chỗ cũ."

Ông lão cảm nhận được đột nhiên có một cô gái tới chỗ mình thì hơi nhíu mày sau đó lại nghe được câu kia của cô, ông quay đầu một cái thấy túi tiền của mình nằm gọn trong tay tên kia.

Tên trộm thấy mình bị bại lộ liền rút một con dao từ trong người lao tới phía ông lão kia hòng bắt con tin.

Cô không ngờ tới hành động này của hắn liền chạy tới chắn trước mặt ông, dùng vài chiêu đã chế ngự được tên trộm giao nộp cho cảnh sát. May là cô có học võ nếu không thì tiêu luôn rồi, không ngờ trộm bây giờ còn đánh đấm giỏi như vậy.

Ồn ào lớn như vậy đương nhiên Ngụy An Di sẽ để ý tới, bà vừa nhìn rõ sự việc thì đập vào mắt bà là cô cháu gái yêu quý của mình đang đứng cho lời khai với cảnh sát bên cạnh còn có một ông lão, nhưng sự chú ý của bà rơi lên cánh tay dính máu kia của cô. Bà ném vali xuống đất chạy tới chỗ Yên Lạc , hai tay nắm lấy cánh tay bị thương của Yên Lạc.

“ Lạc Nhi bé bỏng của cô, sao con lại bị thương thế này? Máu chảy nhiều quá. Mấy cậu hỏi gì mà lâu vậy, không thấy tay cháu tôi chảy máu à?để cháu tôi đi bệnh viện rồi tới Ngụy Gia hỏi tiếp."

Mấy cậu cảnh sát thấy vậy thì cũng chỉ gượng cười nhìn bà cô đang tức giận cho cháu này.

“ Chúng tôi đã hỏi xong rồi mọi người có thể đi rồi."

Không thèm để ý nhiều Ngụy An Di kêu tài xế đưa đồ lên xe, sau đó kéo Ngụy Yên Lạc ném vô xe, chạy một mạch mất dạng.

Còn về phần ông lão được cô cứu giúp kia, ông vừa nghe được cô nhỏ của cô nhắc đến Ngụy Gia liền âm thầm ghi nhớ kĩ trong lòng, ông nở nụ cười sáng lạng như đã thông suốt gì đó. Ông cũng lên xe của mình mà rời đi.

Ngụy Yên Lạc từ bệnh viện về nhà liền bị mẹ cô mắng một trận.

“ Ngụy Yên Lạc, con nghĩ mình là anh hùng hay sao hả? Giúp người mà không biết phân nặng nhẹ hay sao? Lần này bị thương nhẹ, lần sau nhỡ bị thương hơn thì sao? Con có thể để bố mẹ bớt lo hơn được không hả?”

Ngụy Yên Lạc thấy mẹ mình hừng hực lửa nóng, cô sợ hãi đưa mắt cầu cứu cha nhưng bất thành, cô lại cầu cứu cô nhỏ, cô nhỏ chỉ nhún vai lắc đầu. Cô đành sự dụng tuyệt chiêu siêu cấp hối lỗi, đôi mắt cô mắt đầu đỏ lên, ứ lệ chậm chực khóc, cô mếu máo nói:

“ Mẹ, Lạc Nhi biết sai rồi, lần sau, à không có lần sau, Lạc Nhi sẽ không như vậy nữa đâu, mẹ đừng giận Lạc Nhi mà. Lạc Nhi rất đau a."

“ Biết đau còn cố làm, cho con anh hùng."_ giọng Đào Thanh có phần dịu dàng hơn vừa nãy.

Yên Lạc thấy mẹ đã bớt giận liền nhào tới ôm bà, giọng nũng nịu nói:

“ Mẹ, mẹ đừng giận Lạc Nhi nữa, Lạc Nhi biết sai rồi."

Thấy con gái một lòng hối lỗi, Đào Thanh cũng nguôi cơn giận, đáp lại cái ôm của Yên Lạc, bà vuốt vuốt lưng cho cô như an ủi.

Lúc này điện thoại của Ngụy Cung lại đổ chuông. Ông nhìn tên một cái rồi bắt máy:

“ Nói đi."

Không biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy Ngụy Cung nhướn mày một cái sau đó bỏ lại câu “ Tôi biết rồi”, tắt máy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK