Chương 10: Xuất hiện tại mừng thọ.
6h tối, tại nhà chính Bạch Gia, hôm nay chính là ngày mừng thọ của Bạch lão gia chủ.
Bạch lão gia chủ khi còn trẻ tiếng tăm khắp cả nước, đến hiện tại tiếng nói của ông đối với mấy lão lãnh đạo cấp cao vẫn có trọng lượng. Người đến tiệc mừng thọ của ông quả thực rất nhiều, đây gần giống cuộc họp các lãnh đạo cấp cao cùng các Gia Tộc lớn của cả nước vậy, quá hoành tráng.
Một chiếc Rolls-Royce dừng trước cửa Bạch Gia, bước xuống trước tiên là một người đàn ông trung niên thân vận một bộ vest đen thêu con uyên, ông đưa tay đỡ lấy tay một người phụ nữ mặc một chiếc váy xòe màu trắng thêu con ương chễ vai tay áo lụa thướt tha. Bước sau là một người phụ nữ trung niên với chiếc cúp ngực, xẻ lưng táo bạo, cùng đuôi dài. Đi sau ba người họ chính là một thiếu nữ, váy màu đen thêu cả một vườn cẩm tú xanh bó sát khoe đường cong cơ thể hoàn mĩ, đừơng xẻ cao ở chân làm nổi bật đôi chân dài trắng trẻo, thẳng tắp của cô. Họ chính là gia đình nhà họ Ngụy.
Ngụy An Di quả không nói ngoa khi biến người nhà họ Ngụy thành tâm điểm của bữa tiệc ngày hôm nay, đặc biệt là Ngụy Yên Lạc.
Họ vừa bước vào sảnh chính, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ, tò mò có, hâm mộ có, thưởng thức có, ghen tị có, rất nhiều cảm xúc lẫn lộn.
Ngụy Gia tới đầy đủ vì được chỉ tên gọi họ, nên đương nhiên họ phải tới hỏi thăm Bạch lão gia chủ trước.
Ngụy Yên Lạc vừa bước vào cô đã nhìn thấy Bạch Doãn Nghiêm, bên cạnh anh là Thiệu Vị Đình, Thiệu Vị Yên, Bạch Vân- em gái Bạch Doãn Nghiêm cùng La Thiên. Thấy anh đang nhìn mình cô mỉm cười ngọt ngào với anh, nhẹ gật đầu một cái như chào hỏi.
Bạch Doãn Nghiêm nhìn cô một lượt, hôm nay cô quá thu hút rồi, khảm qua cô một chút ,ánh mắt anh dừng trên tấm gạc trắng ở cánh tay phải của cô, nó thật khiến anh nhức mắt.
Ngụy Yên Lạc theo người Ngụy Gia tới chào hỏi Bạch lão gia chủ. Khi gặp Bạch lão gia chủ người phản ứng đầu tiên là Ngụy An Di, bà kéo tay Yên Lạc hỏi nhỏ:
“ Tiểu Lạc Nhi, ông lão ở sân bay mà con cứu kia đúng không?”
Ngụy Yên Lạc nhìn theo hướng cô nhỏ chỉ, lúc nhìn thấy cô hơi bất ngờ, cô gật đầu với cô nhỏ mình.Cha cô bên cạnh lên tiếng:
“ Hôm nay mừng thọ Bạch lão gia chủ, Ngụy gia chúng tôi có chút quà gửi tặng ngài, chúc ngài PHÚC NHƯ ĐÔNG HẢI, THỌ TỶ NAM SƠN.”
Lời Ngụy Cung vừa dứt thì Bạch lão gia chủ liền cười lớn, nhìn Ngụy Cung sau đó lại nhìn tới Ngụy Yên Lạc.
“ Cảm ơn Ngụy gia chủ, chỉ cần Ngụy Gia chủ cùng người nhà tới là lão đây đã vui trong lòng rồi."
Nghe xong câu này, Ngụy Cung nhướng mày, nhìn thấy biểu cảm này của Bạch lão gia chủ thì không phải chuyện xấu. Ông không muốn đi đường vòng mất thời gian, liền hỏi thẳng:
“ Bạch Gia các vị chỉ đích danh Đại tiểu thư Ngụy Gia tới không biết có việc gì?”
Thấy cha lo lắng cho mình, Ngụy Yên Lạc bước đến bên cạnh cha, vỗ nhẹ lên lưng cha mình. Ngụy Cung quay sang nhìn con gái, thấy gương mặt bình thản của cô ông nhẹ lòng,chưa để Bạch lão gia chủ lên tiếng, Ngụy Yên Lạc đã lên tiếng trước:
“ Bạch lão gia chủ, con chính là Đại tiểu thư Ngụy Gia, Ngụy Gia không thiếu gì cả, mong người cứ giữ lại, con rất vui khi được có mặt tại đây."
Câu nói này của cô khiến cho Bạch lão gia chủ nhướng mày tán thưởng, đến Bạch gia chủ đang cùng phu nhân đi tới cũng phải khựng lại một nhịp, không ngờ một thiếu nữ lời nói lại có thể tinh tế như vậy. Còn Bạch phu nhân thì không nghĩ nhiều đi tới chỗ Yên Lạc mà chào hỏi:
“Các vị ắt hẳn là người nhà họ Ngụy rồi, rất vui khi mọi người tới đây. Tôi là Đàm Giả Vi, phu nhân của Bạch Khang."
Bạch Khang đi tới gật đầu tỏ ý chào với Ngụy Cung. Ngụy Cung cũng gật đầu chào lại. Đào Thanh tiến lên phía trước vài bước, cười dịu dàng :
“ Bạch phu nhân, đây là vinh hạnh của chúng tôi. Cảm ơn vì sự đón tiếp nồng nhiệt của Bạch Gia."
Đàm Giả Vi nhìn Đào Thanh đánh giá một lượt, quả là một người dịu dàng, đúng là có thể dạy ra một cô bé tốt bụng như Yên Lạc.
“ Ngụy phu nhân đừng khách sáo, dù gì Ngụy tiểu thư từng giúp cha chồng tôi và tôi. Chúng tôi chưa thể đến tận nhà cảm ơn trong lòng còn thấy hổ thẹn."