• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 13: Quay lại đại sảnh

Khi đang xoa thuốc thì điện thoại anh đổ chuông, anh vẫn mặc kệ vẫn xoa thuốc. Sau khi xoa xong thuốc cho cô anh mới đứng dậy, cho tay vào túi quần lấy điện thoại ra, nhìn tên một chút rồi ra ban công nghe.

Ngụy Yên Lạc thấy anh đi nghe điện thoại cũng chẳng nói gì nữa, ánh mắt nhìn chân vừa được xoa thuốc đã bớt sưng hơn lúc nãy, cũng đã không còn nhức nữa. Năm phút sau thấy anh vẫn đang nghe máy, Yên Lạc đứng dậy rời khỏi phòng, chân đã đi được nhưng thi thoảng vẫn hơi nhói một chút.

Quay lại đại sảnh, sau khi cô và anh rời đi thì đã nổi lên một làn sóng dư luận lớn, mọi người thi nhau đoán già đoán non xem Bạch đại thiếu gia đã bế ai đi lên phòng.

Đám bạn của anh cũng thấy một màn này, La Thiên đưa mắt nhìn Thiệu Vị Đình sau đó lại quay sang Bạch Vân.

“ Vân Nhi, anh trai em có bạn gái từ khi nào vậy?”

Bạch Vân nghe thấy câu hỏi của La Thiên, gương mặt ngơ ngác suy tới suy lui vẫn không thể tìm ra, cô lắc lắc cái đầu:

“ Không thể nào, anh trai em bận như vậy."

Thiệu Vị Yên đứng bên cạnh lại chen thêm một câu, gương mặt ngờ vực:

“ Người này em nhìn thấy có cảm giác rất quen."

Thiệu Vị Đình bình thản lấy ly rượu trên bàn tiệc nhấp một ngụm, nhìn em gái mình cười, giọng nói dịu dàng cất lên:

“ Đương nhiên em quen, đó là bạn thân em."

Nghe được câu trả lời của anh trai, Thiệu Vị Yên trừng lớn mắt nhìn anh mình, sau đó mấp máy môi:

“ Anh… anh nói là Lạc Lạc."_Giọng cô có hơi lớn nhưng may không ai để ý tới.

Thiệu Vị Đình thấy em gái hơi thất thố, liền đưa tay vỗ vai cô, để cô bình tĩnh.

La Thiên bên cạnh sau khi nghe xong suy nghĩ một lúc, như nhớ ra gì đó hỏi Thiệu Vị Đình:

“ Bạn thân của em gái cậu, ý cậu là Đại tiểu thư Ngụy Gia, Ngụy Yên Lạc."

Thiệu Vị Đình không nói nhìn ông bạn mình rồi gật đầu tán thành.

Bạch Vân tiếp nhận một đống thông tin này, sau đó cười vui vẻ:

“ Vậy đó là Ngụy đại tiểu thư sao? Cũng khó trách."

Ba người nghe câu nói của Bạch Vân thì đưa ánh mắt khó hiểu nhìn cô. Thiệu Vị Yên trong lòng đang lo cho bạn thân liền gặn hỏi:

“Vân Vân ý em là sao? Cũng khó trách cái gì?”

Bạch Vân nhận thấy được sự tò mò của ba người thì cười cười sau đó tường thuật lại mọi chuyện cho ba người biết. Bắt đầu từ việc cứu Bạch phu nhân ở bãi đỗ xe trung tâm mua sắm, rồi tới chuyện cứu Bạch lão gia chủ, cả chuyện xem mắt của Bạch Doãn Nghiêm cô cũng kể, kể luôn chuyện vì cứu Bạch lão gia chủ mà bị thương ở tay.

Thiệu Vị Yên tiêu hóa một chuỗi sự việc nhưng lại chỉ để ý đến việc Bạch Vân nói cô bạn thân của mình bị thương liền sốt sắng hẳn lên. Lạc Lạc của cô bị thương mà không nói cho cô, cô phải đi tìm Yên Lạc tính sổ.

Nghĩ gì làm vậy, Thiệu Vị Yên đi tới cầu thang tính lên lầu tìm phòng Yên Lạc đang ở. Thiệu Vị Đình thấy màn này vẫn mặc kệ.

Vừa định đi lên thì Vị Yên đã thấy Yên Lạc đang đi xuống.

Ngụy Yên Lạc nhìn thấy cô bạn thân của mình thì liền nở nụ cười ngọt ngào rạng rỡ:

“ Yên Yên, Tớ đang tính xuống tìm cậu đây."

Vị Yên nghe Yên Lạc nói mà hừ một cái nhưng khi để ý dáng đi của Yên Lạc không bình thường lắm, liền đi nhanh tới, một tay đỡ lấy tay Yên Lạc, mắt hướng dưới chân, cô dìu Yên Lạc từng bước xuống.

“ Lạc Lạc chân cậu bị làm sao vậy? Tớ thấy nó hình như hơi đỏ."

Yên Lạc thấy hành động của cô bạn thân thì cũng mặc kệ cho cô dìu, mặc dù nói đi được nhưng xuống cầu thang thì vẫn hơi đau. Thấy cô bạn thân lo lắng cho mình, Yên Lạc đưa tay lên vỗ nhẹ vào tay Vị Yên an ủi:

“ Không sao mình không cẩn thận bị trẹo chân thôi, chườm đá với bôi thuốc rồi, đừng lo."

Vị Yên thấy cô bạn mình đã bị thương còn an ủi cô đúng là không biết nói gì, thở dài một cái:

“ Mình nghe nói cậu bị thương ở tay, chỗ nào vậy?” _ vừa nói Vị Yên vừa khảm qua hai tay của Yên Lạc.

Yên Lạc nhướng mày, cười trừ:

“ Vết thương nhỏ, không sao."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK