• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 7: Ngày nghỉ cùng Thiệu Vị Yên.

Đúng như đã hẹn, hai ngày sau Thiệu Vị Yên đã trở về, nhưng Ngụy Yên Lạc lại lo bạn mình mệt mỏi quá độ liền bắt cô nghỉ ngơi ở nhà một ngày, hôm sau rồi sẽ đi chơi.

Thiệu Vị Yên ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, trong khi đó Ngụy Yên Lạc giải quyết đống công việc cho hôm nay và cả ngày mai.

Hôm sau, Thiệu Vị Yên lái xe riêng tới Ngụy Gia, người hầu ở đây đã quá quen với sự xuất hiện của cô gái này, họ cúi đầu chào hỏi rồi tiếp tục làm việc của mình.

Thiệu Vị Yên vừa vào tới phòng khách đã thấy bà Ngụy cùng ông Ngụy đang uống trà, cô vui vẻ hớn hở, chạy tới chào hỏi:

“ Bác trai, bác gái lâu lắm rồi cháu mới được gặp hai người a."

Vừa nói cô vừa nhào tới ôm lấy bà Ngụy, cô cực kì yêu thích bà Ngụy, vì bà vừa xinh đẹp nấu ăn ngon lại siêu siêu tốt tính.

Ông Bà Ngụy cũng đã quen với cái cách cư xử này của Thiệu Vị Yên, bà cười tươi, xoa đầu cô nói:

“ Yên Yên, dạo này cháu gầy đi quá rồi, có phải Lạc Nhi bắt cháu làm việc quá nhiều hay không? Cháu nói với ta, ta sẽ sử nó."

“ Con nào dám. Cậu ấy tự ôm việc đấy thôi."

Ba người nghe thấy tiếng từ cầu thang đồng loạt đều quay đầu hướng mắt theo giọng nói vừa cất ra. Cô hôm nay mặc bộ đồ khá thoải mái lại năng động, nhưng không kém phần tinh tế nhã nhặn.

Ngụy Yên Lạc nghe thấy tiếng xe của Thiệu Vị Yên liền đi ra ai ngờ lại nghe thấy câu nói đầy tổn thương này của mẹ mình, ai mới là con bà vậy.

Bà Ngụy lườm cô một cái, tay vẫn xoa đầu Thiệu Vị Yên:

“ Con chỉ giỏi bắt nạt con bé."

Cô siêu bất lực nha, ai bắt nạt ai, cô oan uổng quá mà.

“ Được rồi, tại con, tại con, giờ con xin phép đưa Yên Yên đi chơi để bù đắp ạ."_vừa nói cô vừa bước ra phía cửa chính.

Bà Ngụy thấy hành động cùng lời nói này của con gái mà cười đến hiện rõ nết nhăn ở đuôi mắt.

Thiệu Vị Yên được bạn thân gọi tới liền đứng dậy chạy tới chỗ Ngụy Yên Lạc đang đứng gần cửa nói vào:

“ Bác trai, bác gái hôm khác lại gặp ạ."

Hai ông bà Ngụy cười cười nhìn nhau, họ chỉ mong con gái của họ cứ mãi vui vẻ có bạn có bè như vậy, là ông bà đã mãn nguyện lắm rồi.

Sau khi rời khỏi Ngụy Gia, hai cô đã lập kế hoạch. Đầu tiên tới trung tâm mua sắm sau đó đi ăn trưa rồi chiều sẽ tới công viên, buổi tối đi ăn, không hoạt động về đêm vì Thiệu Vị Yên còn phải nghỉ sớm tránh ảnh hưởng sức khỏe. Kế hoạch đã được định sẵn hai cô cứ vậy mà làm.

Sau khi mua sắm xong Yên Lạc tới bãi đỗ xe thì thấy một người phụ nữ trung niên đang tìm thứ gì đó trong túi mà không chú ý tới có một trước xe đang lùi ngay trước mặt bà. Ngụy Yên Lạc không nghĩ nhiều lao tới, kéo bà tới chỗ mình, giúp bà tránh được việc bị đâm.

Người phụ nữ trung niên kia được cô kéo một cái liền giật mình hoảng hốt, hai mắt trợn lớn cứ thế nhào vào người cô.

Yên Lạc thấy bà vẫn không có chút phản ứng gì liền lên tiếng hỏi:

“ Bác ơi, bác không sao chứ?"

Giọng của cô nhẹ nhàng, thanh thoát đưa người phụ nữ kia về thực tại. Bà tách ra khỏi người cô, đứng thẳng nhìn cô đáng giá một lượt. Cô gái trước mặt bà đây vừa xinh đẹp lại tốt bụng quả thật hiếm có. Bà lắc đầu:

“ Ta không sao, cháu không sao chứ?”

Cô thấy bà nói không sao, cười với bà một cái rồi xin phép rời đi

“ Bác không sao thì tốt rồi. Cháu không sao.Bạn cháu đang chờ.Cháu xin phép ạ."

Nói xong cô không để bà kịp trả lời mà đi mất dạng.

Bà đứng một lúc ở chỗ đó, quyết tâm tìm ra cô gái này sôi sục trong lòng bà. Sau khi đặt xong quyết tâm bà cũng rời đi.

Cứ như vậy một ngày đầy vui vẻ của Ngụy Yên Lạc và Thiệu Vị Yên cũng trôi qua rất nhanh. Hai người chia tay nhau rồi ai về nhà nấy.

Vừa về tới nhà thì Ngụy Yên Lạc thấy ba mẹ đang trong phòng khách ăn điểm tâm, cô vui vẻ lên tiếng:

“ Ba mẹ."

Bà Ngụy thấy giọng của con gái liền quay ra hướng có âm thanh cười vui vẻ, gật đầu. Ông Ngụy cũng theo vợ nhìn ra hướng con gái cười dịu dàng với cô.

Cô đang tính lên lầu thì lại nghe ba mình gọi giật lại.

“ Lạc Nhi mai con ra sân bay đón cô nhỏ con đi, ba phải ở nhà với vợ ba rồi."

Cái lí do kiểu gì vậy? Nhưng cô cũng lười phản bác lại người ba bám vợ này của mình, chỉ bỏ lại chữ “Vâng” rồi lên phòng.

Nhận được câu trả lời ưng ý, Ngụy Cung vui vẻ ôm Đào Thanh trong lòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK