Chương 11: Bị thương ở bữa tiệc.
Lời này của Đàm Giả Vi vừa nói ra thì ba ánh mắt của nhà họ Ngụy lại đặt lên trên người Yên Lạc.
Đào Thanh nhìn Ngụy Cung, thấy ông đang nhíu mày nhìn con gái thì bà cũng không khỏi lo lắng.
Ngụy An Di trên còn cầm ly rượu chưa kịp nhấp môi đã hạ xuống. Bà biết chuyện cháu gái mình ở sân bay cứu được một ông lão, người đó lại là Bạch lão gia chủ đã cả kinh lắm rồi, nhưng không ngờ cô cháu mình lại cứu luôn được cả Bạch phu nhân. Bà đưa ánh mắt sắc bén đánh giá cô cháu gái yêu quý của mình một lượt, cười nói:
“ Tiểu Lạc Nhi à, con giỏi thật đó."
Ngụy Yên Lạc nhìn cha mẹ một cái mà chỉ biết cười trừ, lại nhìn Bạch phu nhân thấy bà từ nãy đến giờ vẫn luôn dùng ánh mắt mong ngóng nhìn mình, cô cười khổ. Mong gì ở cô đây?
“ Bạch phu nhân đừng đặt vào lòng chuyện nên làm thôi."
Đàm Giả Vi nhẹ nhàng, uyển chuyển bước gần đến chỗ cô, nắm lấy tay cô, cười dịu dàng, sau đó nhìn Đào Thanh:
“ Ngụy phu nhân có thấy hai nhà ta có duyên không? Yên Lạc không những giúp nhà tôi, lại còn là đối tượng xem mắt hợp ý nhất của con trai tôi.”
Đào Thanh còn đang nghĩ đến chuyện con gái giấu mình nhưng vừa nghe tới vụ xem mắt, mọi suy nghĩ của Đào Thanh liền bay vụt mất chỉ để ý tới xem mắt. Bà bước tới bên cạnh Đàm Giả Vi, cười nói:
“Bạch phu nhân nói là thật sao? Sao Lạc Nhi nhà tôi nói không được tốt lắm."
“ Sao cơ? Lạc Yên không vừa mắt tiểu tử nhà ta sao? Sao vậy ? Do nó chưa đủ tốt sao?”_ Đàm Giả Vi bất ngờ nhíu mày, nhìn cô.
Yên Lạc khó xử đưa mắt nhìn hai người phụ nữ bên cạnh. Hai người khác nhau nhưng đều đưa một cặp mắt khó hiểu nhìn cô. Yên Lạc cười khổ, còn chưa nghĩ ra được nên làm gì thì đột nhiên vai cô có một lực kéo về phía sau. Người vừa kéo cô là Bạch Doãn Nghiêm.
Bạch Doãn Nghiêm bị rất nhiều ông chủ lớn quây quanh mời rượu, nói chuyện đàm phán. Vừa liếc mắt qua chỗ cô đã thấy mẹ mình nắm tay cô, gương mặt khó xử của cô làm anh nhíu mày. Anh rời vị trí mặc kệ mấy vị kia tới chỗ cô, muốn giúp cô xem tình hình nhưng hình như anh ra tay hơi mạnh.
Ngụy Yên Lạc đi giày cao gót chân không vững mà trẹo, đột nhiên bị đau, cô kêu lên một tiếng “A”. Bạch Doãn Nghiêm thấy cô lảo đảo như muốn ngã liền vòng tay xuống bế cô lên kiểu công chúa, động tác của anh rất nhanh và dứt khoát, nhìn chân cô một chút, nhíu chặt mày, cúi đầu:
“ Ngụy gia chủ, Ngụy phu nhân, hình như Ngụy tiểu thư bị thương ở chân. Cháu xin phép đưa cô ấy đi xử lý."
Đào Thanh thấy con gái bị đau đến sốt ruột nhưng lại nghe được Bạch Doãn Nghiêm nói vậy, bà liền cười cười. Ngụy Cung đứng bên cạnh thì không như vậy, ông sốt sắng muốn tiến lại đỡ con gái ông, nhưng ông lại bị một lực tay kéo lại. Đào Thanh nhìn ông nhẹ lắc đầu, Ngụy Cung nhíu mày nhìn bà rồi cũng không định tiến nữa. Đào Thanh nhìn Bạch Doãn Nghiêm cười nói:
“ Được, được, làm phiền Bạch thiếu gia rồi."
Nói xong nhìn Đàm Giả Vi nháy mắt một cái. Đàm Giả Vi bắt được ánh mắt đó của Đào Thanh thì hơi bất ngờ, nhưng sau đó lại cười ẩn ý. Bà đột nhiên thấy bà thông gia tương lai thật quá hợp ý .
Ngụy Cung nhìn con gái bị bồng đi sau lại nhìn vợ mình, thở dài. Con gái yêu tự cầu phúc cho mình đi, người làm cha này không giúp được con.
Bạch Khang chứng kiến mọi chuyện cũng chẳng lên tiếng. Ông đã quá quen với chuyện được vợ sắp xếp thế này rồi. Ông chỉ cần đứng bên cạnh vợ mình là được.
Mọi người trong bữa tiệc thấy Bạch Doãn Nghiêm rời đi trên tay còn đang bế một cô gái thì mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ, đặc biệt là những ánh mắt ghen ghét nóng rực của các cô gái ở đây.
Ngụy Yên Lạc bị bế đi trước mắt hàng trăm người khiến cô xấu hổ tới mức mặt nóng bừng lên, vội chôn mặt vào ngực anh, không để ai nhìn thấy mặt mình.