Mục lục
Truyện Yêu một người nợ một đời - Tác giả: Lạc Xoong (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1301:

 

Phong Lăng im lặng…

 

Vậy mà tỉnh rồi?

 

Cô xoay đầu nhìn người đàn ông trên giường: “Lão đại, tướng ngủ tôi xấu lắm, sợ làm ảnh hưởng tới giấc ngủ của anh.”

 

Anh không nói tiếp, nhưng lại nghiêng người, nhường không gian của nửa giường bên kia rộng ra thêm chút nữa, không nói mấy lời vô ích với cô, song rõ ràng ý bảo cô lên giường ngủ.

 

Phong Lăng trở lại giường, lúc nằm xuống cô đưa tay giả vờ vô ý sờ lên ngực mình một tí, xác định nếu không cẩn thận bị sờ trúng cũng không bị phát hiện mới nằm cứng đờ người bên cạnh anh.

 

Bình thường có lăn lộn với đám đàn ông trong căn cứ cũng không có gì, mặc đồ nam trà trộn vào toilet nam không người để đi vệ sinh cũng không sao, nhưng việc ngủ chung với một người đàn ông trên một cái giường nhỏ như thế này thì… Phong Lăng…

 

Dù bình thường đã quen với chuyện ở chung cùng một đám đàn ông thế nào đi chăng nữa thì bây giờ Phong Lăng vẫn cảm thấy không thích ứng nổi.

 

Lệ Nam Hành mệt thật nên rất nhanh đã thiếp đi, hơi thở đều đều của người đàn ông quanh quẩn bên tai Phong Lăng, một tay cô đặt trên người mình, tay còn lại thì túm lấy drap giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà phòng bệnh dưới ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ, rồi lại liếc sang bên cạnh nhìn người đàn ông đang say ngủ.

 

Cũng không phải chưa từng tiếp xúc gần gũi, ít nhất mấy năm trước lúc mới vào căn cứ, khi Lệ Nam Hành đích thân khảo nghiệm cô, hai người cũng bởi vì đánh cận chiến mà kẹp chặt lấy nhau trong chốc lát. Khoảng cách khi đó cũng rất gần, nhưng bầu không khí lúc ấy lại không giống với hiện tại.

 

Khi đó là trên sân huấn luyện, chỉ có mồ hôi, hỗn chiến và cả lời nói kiêu ngạo cố tình gây sự của cô, còn bây giờ lại là trong một không gian yên tĩnh, lòng không tạp niệm mà cảm nhận được một người đàn ông đang nằm bên cạnh, hơi thở của anh và tai của mình chỉ cách nhau không đến mười centimeter. Thậm chí Phong Lăng còn có thể cảm giác được sự chênh lệch giữa anh và loại đóng giả đàn ông như mình. Giờ phút này mùi nam tính không nói rõ được cũng không tả rõ được trên người Lệ Nam Hành lại rất rõ ràng, đan xen giữa hương mát rượi phảng phất mùi nước xả vải vương trên quần áo sạch và cả chút hương thuốc lá nhàn nhạt làm say lòng người.

 

Không biết có phải lúc ngủ say tần suất hô hấp của người đàn ông khiến người ta an lòng hay không, Phong Lăng dần dần nhắm hai mắt lại.

 

Chẳng biết rốt cuộc đã ngủ bao lâu, trong mơ, Phong Lăng có cảm giác giống như mình bị người ta giam cầm ở một nơi nào đó, tay chân cũng không thể động đậy. Cô giật mình tỉnh giấc, trong giây phút nhìn sang bên cạnh suýt chút nữa đụng vào khuôn mặt của người đàn ông, Phong Lăng mới nhìn rõ là Lệ lão đại vẫn đang ngủ. Tim cô vốn đã đập nhanh giờ lại càng nhanh hơn nữa, căng thẳng nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc của người đàn ông, lại cúi đầu trông thấy hai chân nhỏ của mình bị đôi chân dài của anh đè lên, hai cánh tay cũng bị một tay anh kéo qua, được người đàn ông ôm trọn trong lòng.

 

Phong Lăng rất bình tĩnh nhẹ nhàng đẩy tay anh ra. Lúc cô ngồi dậy muốn gạt chân Lệ Nam Hành xuống, chân mày của người đàn ông đang say giấc nồng bỗng cau lại, anh đột nhiên mở mắt, đôi mắt lim dim nhưng sâu thẳm nhìn cô: “Cậu làm gì vậy?”

 

Không xác định anh có biết tư thế khi ngủ ban nãy của mình hay không, Phong Lăng chỉ thừa dịp đá văng chân anh ra, rồi đứng dậy nói: “Tôi muốn đi vệ sinh.”

 

Lúc ngủ, Lệ Nam Hành tựa như một con sư tử đang say ngủ, giờ phút này lại càng giống con sư tử đột nhiên bị đánh thức, đáy mắt trầm thấp mà nguy hiểm. Có lẽ vì sự nhạy bén trời sinh, sau khi nhìn Phong Lăng, anh lại liếc nhìn cái giường dưới người cả hai, lúc này mới phát hiện mình đã vô ý lấn sang bên phía cô một chút, một mình anh gần như chiếm hết hai phần ba vị trí. Thấy vậy anh bèn không tiếp tục nói nữa mà trực tiếp trở mình, đưa lưng về phía cô ngủ tiếp.

 

Phong Lăng cũng không biết Lệ lão đại không vui vì bị cô đánh thức hay còn vì cái gì khác, thế nhưng trong tình huống này, cô càng nói nhiều thì càng sai nhiều, càng làm nhiều lại càng khiến người ta nghi ngờ, dứt khoát tiếp tục giữ yên lặng là nguyên tắc vàng. Phong Lăng vào phòng vệ sinh trong buồng tắm ngẩn người một lát, sau khi đi vệ sinh xong mới lại lề mề quay về giường.

 

Kết quả cô vừa mới bò lên giường, lúc này Lệ Nam Hành cũng chợt ngồi dậy, Phong Lăng ngẩng đầu nhìn người đàn ông đột nhiên đứng lên.

 

Thấy Lệ Nam Hành xoay người tới nhà vệ sinh, cô lại nằm xuống một lần nữa.

 

Chẳng qua sau khi người đàn ông đi vệ sinh quay lại, cảm thấy trong phòng bệnh hơi ngột ngạt, nhất là hai người ngủ chung trên cùng một chiếc giường lại càng nóng hơn nên khi Lệ Nam Hành định đi mở cửa sổ, kết quả lại thấy bên ngoài bắt đầu mưa lất phất, mưa Thu thì không nên mở cửa sổ bởi rất dễ bị cảm lạnh, huống hồ đây còn là phòng bệnh, bên trong còn có một bệnh nhân.

 

Anh chỉ nhìn thoáng qua màn đêm mờ ảo ngoài cửa sổ, rồi vừa cởi áo vừa trở về giường.

 

Trong khoảng thời gian ba mươi mấy giây, người đàn ông cởi dây nịt ở thắt lưng ra rồi lại cài vào, nương theo ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ trong phòng bệnh, Phong Lăng chỉ có thể nhìn thấy nửa thân trên trần trụi hoàn mỹ của anh, mỗi một đường nét trên cơ bụng đều vô cùng gợi cảm. Lệ Nam Hành chỉ mặc một cái quần màu đen dài đơn giản đồng bộ với đồng phục chiến đấu bao bọc lấy đôi chân thẳng tắp thon dài mạnh mẽ của anh. Hình ảnh này gợi cảm đến chết người, giống như đang dụ dỗ người khác phạm tội vậy.

 

Anh ngồi lên giường một lần nữa, thấy Phong Lăng một giây trước vẫn còn mở mắt, nhưng bây giờ lại nhắm tịt vào: “Cậu là xác chết à?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK