Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 992

Lúc này Lạc Thiên Ý kêu lên, Triệu Khương Lan sắc bén nhìn nàng ta một cái: “Ta không xin người đồng ý, ta đang nói chuyện với Hoàng thượng các ngươi”

Từ nhỏ đến lớn, không có ai dám đối đầu với Lạc Thiên Ý như vậy.

Lời nói của Triệu Khương Lan quả thực giống như một cái tát quạt xuống, khiến Lạc Thiên Ý tức giận đến dậm chân: “Ngươi thật to gan! Ngươi là cái gì mà dám dùng giọng điệu này để nói chuyện với bổn cung, một vương phi nho nhỏ cũng muốn cưỡi lên đầu bổn cung sao, bổn cung nhất định phải khiến..”

“Vương phi muốn gặp, để Phú Sơn vào cùng một chuyến đi.”

Lý Mặc lạnh lùng mở miệng, cắt đứt tiếng kêu gào của Lạc Thiên Ý.

Lạc Thiên Ý không dám tin nhìn chằm chằm vào hắn ta: “Thưa Hoàng thượng! Ngài sao có thể nghe lời người phụ nữ này, chẳng lẽ lời đồn là thật, người đối với nàng ta có tình ý sao, cho nên muốn nâng nàng lên vị trí hoàng hậu? Sao nàng ta xứng đáng!”

“Lạc Thiên Ý, hôm nay người liên tục gây chuyện, khiến trẫm rất mất hứng. Sau khi trở về, hãy đóng cửa ở trong phủ công chúa nghĩ lại, cho đến khi hôn lễ tổ chức mới được đi ra ngoài”

“Ngài phạt tù vì nàng ta sao? Hoàng thượng, trước kia ta và Lý Hâm tranh chấp, ngài cũng sẽ không một mực bao che cho Lý Hâm”

Lý Mặc theo bản năng nhìn Triệu Khương Lan. Nhưng thấy trên mặt nàng lộ ra nụ cười bất cẩn, giống như nghe được trò đùa gì đó.

Hắn nói với giọng điệu không hài lòng: “Tóm lại, nàng rất quan trọng đối với trẫm, không phải là người mà người có thể tự ý gây chuyện”

Lạc Thiên Ý bị đưa ra ngoài trong sự khiếp sợ, hắn ta chuyển hướng nhìn Triệu Khương Lan: “Thế nào, ta đứng về phía nàng bất kể có nguyên tắc nào, ta còn để hoàng tỷ giận dữ thật như vậy, nàng đã hài lòng chưa?”

“Ta chưa bao giờ yêu cầu người làm gì. Hơn nữa, nàng ta nói cũng không sai, trước kia ta cùng Lạc Thiên Ý tranh chấp, ngươi cũng chưa từng bảo vệ ta lần nào. Huống chi nàng ta còn có Thái hậu chống đỡ, ta cũng tức giận không ít lần, chẳng lẽ còn ít hơn lần này sao? Ngươi không cần phải làm thế”.

“Ta biết nàng đã phải chịu đựng rất nhiều trước đây. Cho dù là hoàng tỷ, hay là Thái hậu, hoặc là lời đồn trong cung, đều làm cho nàng phải chịu đựng áp lực không nên. Nhưng ta đảm bảo với nàng, sau này sẽ không có chuyện như vậy xảy ra, ta sẽ cố gắng hết sức để đối xử tốt với nàng, ngay cả khi nàng muốn mặt trăng trên bầu trời, ta cũng sẽ tìm cách để lấy xuống cho nàng” .

Thấy Triệu Khương Lan không hề quan tâm, hắn ta có chút phẫn nộ mở miệng: “Tuy rằng Mộ Dung Bắc Uyên kia cũng là hoàng tử, nhưng cuộc sống phải cúi đầu trước mặt người khác. Hiện giờ thái tử của Thịnh Khang là Ngũ điện hạ Mộ Dung Bắc Quý, ta không nhớ lầm, hắn còn đối đầu với Thần vương. Chờ ngày sau hắn kể vị, nàng cảm thấy Mộ Dung Bắc Quý sẽ nhẹ tay tha cho phủ Thần vương sao? Đến lúc đó chẳng phải nàng sẽ bị chèn ép, không chừng ngay cả tính mạng cũng khó đảm bảo. Thay vì làm một vương phi không có quyền ở Thịnh Khang, tốt hơn là ở lại Vinh Dương làm hoàng hậu của ta. Toàn bộ giang sơn Vinh Dương, trẫm cam tâm tình nguyện chia đều với nàng, nàng chính là người phụ nữ quyền thể nhất thiên hạ này, trên đầu không còn áp lực của Thái hậu, ai có thể bắt nạt được nàng nữa?”

Triệu Khương Lan tựa lưng vào ghế, lắc đầu: “Ta không muốn làm hoàng hậu nữa. Hoàng cung lớn như vậy, mọi việc đều do hoàng hậu xử lý, chuyện cũng chẳng có gì to tát, phiền toái không chịu nổi. Trước kia tấu chương đều do ta phê duyệt giúp người thì thôi đi, lại còn những người phụ nữ của người ngày đêm tìm đến ta gây chuyện, chuyện bé bằng hạt vừng cũng phải làm lớn đến mức mọi người đều biết. Ta thực sự cảm thấy mệt mỏi khi nghĩ về nó.” “Nàng không cần phải quan tâm đến họ.

Kỳ thật hậu cung của Lý Mặc so với tiên để hoặc Chiêu Vũ đế, thật sự không tính là nhiều.

Thậm chí người phụ nữ được thăng phi vị cũng rất ít.

Nhưng sau khi hắn đăng cơ bị Thái hậu ép tiến hành một lần tuyển tú, phần lớn là con gái của quan lại vào cung.

Xuất thân của những người này so với Lý Hâm còn tốt hơn nhiều, làm sao có thể nghe nàng.

Cho nên lén lút gây không ít khó dễ cho Lý Hâm.

Nghe Lý Mặc nói thoải mái, nàng hừ lạnh một tiếng: “Mặc kệ các nàng có thể ầm ĩ đến mức nào, nhưng người có tin hay không? Đúng vậy, ta là vương phi nghe có vẻ không có vận may làm hoàng hậu, nhưng ta vui vẻ thoải mái. Mỗi ngày ta ở Phủ Thần vương ngủ cho đến khi tự tỉnh lại, Vương gia chưa bao giờ so đo, chỉ cần ta vui vẻ thì vô cùng sủng ái ta. Nếu như sau này thật sự là Mộ Dung Bắc Quý đăng cơ, cùng lắm ta và Vương gia sẽ đi đến một nơi xa xôi, làm một đôi thần tiên tự do tự tại, như vậy không phải đáng sống hơn sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK