Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1561

Triệu Khương Lan khế “Ừ!” một tiếng, nhưng trong lòng lại thấy bùi ngùi xúc động.

Để có thể tìm được người trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Mộ Dung Bắc Uyên và những người khác chắc hẳn đã phải vất vả nhiều lắm.

Chỉ là không biết liệu có thể lừa được Lý Mặc hay không.

Nhưng bây giờ có thể nhìn thấy Mộ Dung Bắc Uyên thì tâm trạng của Triệu Khương Lan đã tốt lên rất nhiều rồi.

Dường như trong chớp mắt, hơn phân nửa sự ấm ức đã tan biến hết ngay khi nàng gặp được hắn.

Nàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Mộ Dung Bắc Uyên: “Nhưng mà Tiểu Dương không có theo bọn chàng vào cung, vậy sắp tới cái mặt nạ này phải thay đổi thế nào đây?”

“Là vì ta không yên tâm về nàng nên ta tới trước, chứ lúc sau thì Tiểu Dương cũng đã nghĩ cách cải trang thành nội giám để vào cung rồi. Ta định để Tiểu Dương ở lại đây, chỉ cần thời cơ thuận lợi thì sẽ đưa nàng ra ngoài, vả lại hắn ta còn ở bên cạnh Hoắc Hoa Quý, nếu có bất cứ điều gì khác thường thì có thể kịp thời báo cho chúng ta”

Triệu Khương Lan vô cùng xúc động.

Hóa ra trong những giờ phút khó khăn nhất, nàng chưa bao giờ phải một mình chiến đấu. Vẫn còn có rất nhiều người quan tâm và cố gắng nỗ lực vì nàng như vậy.

“Đừng sợ, ta chắc chắn sẽ đưa nàng về nhà” Một lúc sau, ở bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa của

Vũ Mạc: “Thưa chủ thượng, đến giờ dùng bữa rồi” Triệu Khương Lan không tiện di chuyển, nên mấy ngày nay thức ăn đều do người hầu bưng vào.

Mộ Dung Bắc Uyên nhận lấy thức ăn từ tay người hầu: “Ta tới đây.”

Hắn đút cho Triệu Khương Lan một muỗng cháo, nàng chậm rãi từ từ nuốt xuống.

Vũ Mạc bật cười: “Điện hạ ở đây thì tốt quá rồi, chủ thượng nhiều ngày qua không chịu ăn uống gì cả, bọn thuộc hạ đút cho chủ thượng nhưng chủ thượng cũng chẳng ăn được mấy miếng”

Mộ Dung Nghiên dịu dàng nhìn Triệu Khương Lan, suy nghĩ một lát rồi quay sang nhắc nhở Vũ Mạc: “Đừng gọi ta là “điện hạ” nữa, trước khi thành công đưa được Vương phi rời khỏi đây, không được phạm bất kỳ sai lầm nào cả”

Triệu Khương Lan ngước mắt lên: “Vậy ta nên gọi chàng như thế nào?”

Mộ Dung Bắc Uyên tinh nghịch nhìn nàng: “Thế thì kính xin chủ tử đặt cho thần một cái tên” Triệu Khương Lan liếc hắn một cái: “Mồm mép lém lính.”

Nhưng mà vẫn cần phải có một cái tên, nếu không thì gọi qua gọi lại sẽ rất bất tiện.

Nàng suy nghĩ một hồi. Tên của Mộ Dung Bắc Uyên có một chữ “Uyên”, phía trên nó là chữ “Vữ”, phía dưới nó là chữ “Tề”: “Vậy thì gọi chàng là Vũ Tề đi!

Mộ Dung Bắc Uyên vừa nghe xong thì lập tức hiểu ngay tấm lòng của Triệu Khương Lan, hắn trả lời: “Được rồi, nô tài xin đa tạ chủ tử.”

Nhìn thấy nụ cười của Triệu Khương Lan đã trở lại trên môi, trong lòng Vũ Mạc thấy rất mừng rỡ.

Đúng lúc này Cẩn Thư lại đưa Hoắc Hoa Quý tới. Vũ Mạc bẩm báo: “Thưa chủ thượng, Hoắc cô nương đến rồi, người có muốn gặp nàng ta hay không?”

“Mời nàng ta vào đi”

Hoắc Hoa Quý hành lễ với nàng, Triệu Khương Lan quan sát nàng ta hồi lâu, quả nhiên nếu không nhìn mặt thì vóc dáng của nàng ta trông rất giống nàng.

“Hoắc cô nương, để cho tiện thì sau này ta gọi người là Hoa Quý nhé. Ở trong Vị Ương Cung này, ta sẽ dạy người tất cả mọi thứ liên quan đến ta, chỉ là bây giờ ta không tiện di chuyển, nên là người hãy theo sát ta nhiều vào.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK