Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 641

Sau khi trở về vương phủ, Triệu Khương Lan cũng nghĩ đến vấn đề này.

Dựa theo sự hiểu biết của nàng về Lý Mặc, Lý Mặc nhất định sẽ tìm được đủ loại biện pháp, chứng cứ để chứng minh suy đoán của mình.

Trong thực tế, Lý Mặc đã bắt đầu làm như vậy.

Hải Đông Thanh bay từ trên không trung lao tới, thăm dò nhắc tới vu y, Hoàng hậu Thịnh Khang, những từ này có liên quan chặt chẽ đến quá khứ của nàng, chính là bắt đầu của sự thăm dò.

Triệu Khương Lan cắm ngón tay vào giữa những lọn tóc, chán nản thở ra một hơi dài.

Nàng đã cố gắng để suy nghĩ về vấn đề này từ góc nhìn của Lý Mặc có một nửa là không chắc chắn, hẳn còn có thể làm những gì để tìm thấy bằng chứng.

Triệu Khương Lan cũng không biết ngày đó ở “Lan Tâm”, Lý Mặc đã đụng phải Ninh Vân.

Vì vậy, nàng hoàn toàn không biết chuyện bọn họ có nhắc đến thuốc bôi kia.

Chỉ cần không tìm được thuốc, thì hẳn không có cách nào kết luận.

Nàng suy nghĩ với một tâm lý may mắn như vậy.

Miễn là mọi thứ không đến khoảnh khắc cuối cùng, vẫn có thể thay đổi cục diện.

Triệu Khương Lan an ủi mình như vậy, sau đó trong lòng tự lừa dối mình mà bỏ qua chuyện này.

Trần Lập Huy đến Thần vương phủ hỏi thăm ý của Hồng Mai.

“Vương phi, vi thần rất hài lòng với Hồng Mai cô nương, chỉ cần nàng bằng lòng, ta nhất định sẽ tận lực đối xử tốt với nàng”

Triệu Khương Lan vô cùng tiếc nuối thay Hồng Mai từ chối “Nàng ấy nói rằng ngươi rất tài năng, nhưng nàng ấy không biết chữ và hai người không thể nói chuyện với nhau. Cho nên Trân công tử, ngươi vẫn nên tìm người khác đi.

Hoặc là ngươi cùng Hoàng thượng nói chuyện một chút, Hoàng thượng là minh quân, hẳn là sẽ không ép buộc thần tử làm Phò mã. Bản cung cảm thấy ngươi muốn tìm người định thân vẫn là nên vội vàng một chút.”

Trần Lập Huy cảm thấy một chút hối tiếc.

Nhưng hẳn hoàn toàn tôn trọng quyết định của Hồng Mai, cho nên nhờ Triệu Khương Lan thay mình truyền đạt lời chúc phúc cho Hồng Mai Triệu Khương Lan thì đi “Lan Tâm” làm xong chuyện mà Mai Hương trước kia không làm xong.

Mai Hương vốn nên đi bắt Dịch Chân cho nàng, để nàng hỏi Dịch Chân cùng Hồng Mai tình huống như thế nào.

Triệu Khương Lan đi thẳng đến Dịch Chân, cũng không cùng hắn loanh quanh: “Ngươi thích Hồng Mai có phải hay không?”

Dịch Chân không nghĩ tới Triệu Khương Lan sẽ biết, sau đó suy nghĩ một chút hẳn là Hồng Mai tự mình nói cho hẳn biết.

Tính cách của Hồng Mai không phải là loại người tùy tiện nói chuyện tình cảm với người khác.

Nếu mà nàng chịu nói với Triệu Khương Lan, vậy nhất định là bởi vì nàng muốn Triệu Khương Lan giúp mình từ chối vị Trạng Nguyên Lang kia.

Diều này khiến cho Dịch Chân hơi không vui “đúng thế, Vương phi làm sao biết được?”

“Bản cung hỏi Hồng Mai có người thích hay không, nàng bảo bản cung đến hỏi ngươi!

Các ngươi ngược lại là tốt rồi, mặt mày đưa tình sau lưng bản cung, lại còn giấu giấu giếm giếm”

Dịch Chân hoảng hốt.

Hắn vội vàng nói: “Không phải, ta không có mắt qua mày lại với Hồng Mai” Là ta đơn phương bày tỏ thích Hồng Mai, nàng còn chưa trả lời ta”

Triệu Khương Lan bật cười: “Nàng đều có thể mở miệng để cho bản cung đến hỏi ngươi, ngươi cảm thấy nàng đã đồng ý chưa? Các ngươi đó, ta thật sự là phục luôn, đã muốn vậy.

vì sao không sớm nói mà cứ phải nghẹn trong lòng, nếu như Hồng Mai vừa mắt Trạng Nguyên Lang, ngươi đi đâu khóc?”

“Vậy ta cũng sẽ không khóc, ta sẽ chúc phúc cho nàng”

Triệu Khương Lan bị hẳn tức giận phải läc đầu.

“Còn không nhanh chóng biểu hiện thật cho tốt, tính tình thẳng tuột của ngươi, ta thật sự không biết nên nói cái gì. Bản cung bảo Hồng Mai gần đây không có việc gì liền đến cửa hàng hỗ trợ, ngươi vội vàng học cách dỗ tiểu cô nương vui vẻ.”

Dịch Chân ngượng ngùng gãi gãi đầu.

“Đúng rồi, ngày đó khách nhân ở trong viện trước khi đi, có nói gì không?”

Dịch Chân suy nghĩ một chút: “Không có đi, chính là biểu đạt một chút cảm tạ, còn nói nếu có chuyện gì có thể để Mai Hương cô nương truyền đạt tìm hẳn”

Bỗng nhiên Dịch Chân lại nhớ tới: “Đúng rồi, ngày đó Ninh Vân công chúa có tới đây”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK