Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 763

€ó lẽ nhìn ra được sự bảo vệ của Mộ Dung Bắc Uyên dành cho Triệu Khương Lan quá mạnh mẽ, Tôn Quyền cũng không muốn cùng ngoại tôn cãi nhau mất vui nên cũng không nói nhiều nữa.

‘Vài người họ cùng nhau vào cung, Mộ Dung Bắc Uyên thật sự đã đưa Triệu Khương Lan đến ngự thư phòng.

Chiêu Vũ đế nhìn Triệu Khương Lan một cái, cũng không dài dòng thêm gì, trực tiếp nói chính sự.

“Tôn tướng quân, chuyện ở Tây Bắc ngươi chắc chắn đã biết, Vũ Vương liên hợp vơi Lạc Quận Vương mưu phản, đại quân Tây Bắc hiện nay đều rơi vào tay Lạc Quận Vương, nếu như vẫn là ngươi phụ trách nắm giữ quân Tây Bắc, trầm đã không phải lo lắng sẽ xuất hiện tình huống này”

Tôn Quyền mặt không đổi sắc: “Lão thần nguyện vì hoàng thượng.

hiến dâng sức lực, chỉ là nếu động vào quân Tây Bắc, những bộ phận cũ ấy chưa chäc đã để cho lão thần mặt mũi. Thứ mà thần có thể làm được, là sau khi hai quân chiến đấu sẽ hướng dẫn địa hình Tây Bắc”

Chiêu Vũ đế vội vàng nói: “Ngươi có tâm ý này trẫm đã thập phần cảm động rồi, Tôn Tướng quân tuy tuổi tác đã cao nhưng vẫn vì triều đình cống hiến công lao, đây chính là phúc của Thịnh Khang”

Mộ Dung Bắc Uyên lúc này lại đem tin tức mà Triệu Khương Lan nói với mình tường thuật lại lần nữa, Chiêu Vũ đế trầm mặc.

*Ý của con là, Vinh Dương gần đây không an phận, không phải do Thiết Ngô Quân của chúng ta không đánh được”

“Nhi thần cho rằng, bộ phận lớn Thiết Ngô Quân vẫn nên ở lại biên cương, lỡ như Vinh Dương làm loạn cũng có thể dốc toàn lực trấn thủ.

Hiện tại cách làm tốt nhất là mệnh lệnh đại ca dẫn đầu thủy quân Đông Nam đi đến Tây Bắc, dù gì Giang Nam cũng nằm trong lãnh thổ của ta, mà mưa thuận gió hòa không bãng nỗi lo về sau. Cộng thêm có ngoại công ở đây, tiện có người chỉ huy chiến đấu, con tin rằng có thể nhanh chóng thích ứng được tình huống hiện tại”

Suy nghĩ của Mộ Dung Bắc Uyên trùng khớp với mọi thứ mà Triệu Khương Lan nghĩ.

Trước mắt, đây là phương pháp an toàn nhất. Nhưng Chiêu Vũ đế lại sợ không kịp.

Thủy quân Đông Nam đi đến Giang Nam xa xôi, đội quân khổng lồ lặn lội đường xa quả là không phải chuyện đùa.

Nếu như đi đường chậm trễ mất vài tháng, vậy thì đối với tình hình tổng thể không có lợi.

“Nếu phụ hoàng muốn trong thời gian ngắn dập tắt nổi loạn, vậy thì có thể để La Tước phái hai vạn quân lập tức rời khỏi biên giới, nhưng vẫn là câu nói ban nấy, bộ phận lớn Thiết Ngô Quân không thể hoàn toàn điều đi”

Tôn Quyền nghe đến đây thì tán thành: “Bác Uyên nói không sai, nếu như hai vạn Thiết Ngô Quân dẫn đầu, dựa vào khả năng của Thiết Ngô Quân, đối đầu với Vũ Vương cũng có thể kéo dài một đoạn thời gian. Thời gian này cũng bảo đảm được thủy quân Đông Nam đi đường dài đến, cũng không cần quá gấp gáp”

Chiêu Vũ đế suy nghĩ một hồi rồi cũng đồng ý: “Được, trẫm lập tức đưa thư cho La Tước, để hắn bố trí cẩn thận”

Tôn Quyết chắp tay: “Nếu như Thiết Ngô Quân toàn bộ xuất phát, lão thần nguyện xung phong đi trước, cùng với Thiết Ngô Quân liên hợp, thề chết cũng phải bảo vệ thành trì Nhị Hoành”

Chiêu Vũ đế lộ vẻ xúc động nắm lấy tay hẳn: “Tướng quân đại nghĩa, trẫm ghi nhớ trong tim”

Rời khỏi cung, Tôn Quyết nhìn Mộ Dung Bắc Uyên, do dự nói: “Bác Uyên, giúp người nạn, ngoại công thật ra hi vọng con có thể cùng ta đến chiến trường. Ta từ nhỏ dạy con công phu, ngoài việc để con tự bảo vệ mình ra còn mong rằng con có thể dùng khả năng của mình vào việc có ý nghĩa với quốc gia. Tuy rằng thân phận con cao quý, nhưng thân là hoàng tử nên làm gương cho binh sĩ, Lời của ngoại công hắn không phải không hiểu, cũng không muốn làm như vậy. Chỉ là ở tình huống hiện tại, làm sao có thể tự mình quyết định đây?

phận thần bí, đến nay vẫn không có manh mối”

“Nếu như vị Trắc phi đó của con chết rồi thì sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK