Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1206

Mộ Dung Bắc Uyên quay đầu lại nhìn nàng một cái, mười ngón tay đan vào nhau, làm cách nào cũng không chịu buông ra.

Hai người cứ duy trì tư thế này mà đi vào thư phòng.

Chiêu Vũ đế nhìn thấy dáng vẻ này của Mộ Dung Bắc Uyên, thì đã biết hôm nay hẳn tuyệt đối sẽ không dễ dàng để yên.

Khuôn mặt hắn ta vô cảm nhìn hai người bọn họ.

Sắc mặt của Mộ Dung Bắc Uyên cũng lạnh lẽo mà nhìn lại.

“Phụ hoàng, phụ hoàng không có gì muốn giải thích với nhỉ thần saol”

Chiêu Vũ đế cười lạnh một tiếng: “Giải thích, trẫm có gì để giải thích với con. Chẳng lẽ con còn trông cậy vào trãm nhận lỗi với con?

Trãm nói cho con biết, con có phát hiện chân tướng sự thật hay không cũng không quan trọng, nàng ta là ai cũng không quan trọng, quan trọng là nàng ta nhất định phải gả đến Vinh Dương, ý trẫm đã quyết, đây là chuyện không ai có thể thay đổi được!”

“Chuyện đã đến nước này rồi, phụ hoàng vậy mà còn nói được như thế? Con là nhỉ tử của người, Khương Lan là tức phụ của người, người là một người phụ hoàng, lại phải chính tay chia rẽ hạnh phúc của nhi tử mình sao, chẳng phải hoang đường à!”

Chiêu Vũ đế nghiêm túc nhìn hắn: “Đầu tiên trãm là một hoàng đế, sau mới là phụ hoàng của con. Nếu không gả Triệu Khương Lan đi, chẳng lẽ phải đợi Vinh Dương khai chiến với chúng ta sao! Hiện giờ Thịnh Khang loạn trong giặc ngoài, đẳng trước là Lạc Quận vương tạo phản chạy trốn mất đến nay còn không rõ tung tích. Nói không chừng hắn ta hiện nay đang ở một nơi nào đó chiêu mộ binh sĩ, chờ đợi thời cơ làm ra chuyện đại nghịch bất đạo nữa kìa. Tất cả thủy quân Đông Nam lại nằm trong tay Liên Tư Thành, giữa trắm với hắn có ân oán ra sao chẳng lẽ con còn không rõ! Trãm không cho phép Thịnh Khang vào lúc này bởi vị một nữ nhân mà khai chiến với Vinh Dương”

“Phụ hoàng không cảm thấy chính mình nhầm lẫn giữa quan hệ chính và phụ sao? Là Vinh Dương hẳn ta ngang ngược vô lý trước, Thịnh Khang cho dù phản kích cũng là danh chính ngôn thuận. Việc này cũng không phải do Khương Lan, đều là do Vinh Dương làm khó người khác, dựa vào cái gì mà mọi thứ người đều đổ lên đầu Khương Lan hết vậy! Chuyện này công bằng với Khương Lan sao?”

“Trãm đã nói rồi, trên đời này không có công bằng tuyệt đối. Nàng ta là Thần vương phi cũng được, là công chúa Nhã Lan cũng tốt, đều hưởng thụ quyền lực và địa vị mà người khác không tài nào có được.

Vì vậy nàng ta phải có trách nhiệm bảo vệ con dân Thịnh Khang. Trãm mặc kệ hai người các con tình cảm sâu đậm cỡ nào, bởi vì cho dù tình cảm của hai người sâu đậm ra sao, cũng tuyệt đối không cách nào so sánh được với sự ổn định của giang sơn xã tắc!”

Ánh mắt Mộ Dung Bắc Uyên lạnh băng nhìn hẳn ta, không hề có ý lùi bước.

“Nếu phụ hoàng nhất định phải như thế, vậy giết nhi thần đi. Chỉ cần nhỉ thần còn một hơi thở, tuyệt đối không thể buông tay vương phi, để nàng thành thân cùng người khác được. Triệu Khương Lan dù sống hay chết, đều là thê tử của Mộ Dung Bắc Uyên con, người bảo con trơ mắt từ bỏ nàng, tuyệt không khả năng!”

“Mộ Dung Bắc Uyên, con thật to gan, vậy mà dám hỗn xược như: vậy! Xem ra là trẫm đã nuông chiều con quá mức, mới khiến cho con ăn nói không lựa lời, khiêu khích quân vương như vậy!”

“Phụ hoàng có công sinh thành, nhi thần cũng không dám quên.

Nhưng mà vương phi, nhỉ thần cũng tuyệt sẽ không lùi bước. Hôm nay nếu phụ hoàng muốn hai cha con chúng ta trở mặt thành thù, người cứ tiếp tục giữ ý định của mình đi!”

Chiêu Vũ đế hất đổ hết mọi thứ trên bàn xuống đất.

Hắn ta nhìn Mộ Dung Bắc Uyên tức giận mắng: “Khốn kiếp! Vì một nữ nhân ngay cả trở mặt thành thù cũng nói ra với trẫm như thế. Trâm thấy con đây là chán sống rồi!”

Chiêu Vũ đế chính xác đã nổi cơn thịnh nộ.

Cho dù là ai thấy đế vương nổi giận như vậy trong lòng cũng đều kiêng kị, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên lại cố tình không mềm lòng.

Một chút chịu thua hắn cũng không có, chỉ khăng khăng bảo vệ Triệu Khương Lan ở phía sau.

không có nàng cũng có thể có những người khác. Chỉ là trong lòng nhỉ thần tự hiểu rõ, nếu không có nàng, ta sống còn khổ sở hơn cả chết. Nếu như người là vị vua sáng suốt, thì không nên tổn hại luân lí làm người, cố ý muốn chia rẽ chúng con”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK