Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 86

Trong lòng của Mộ Dung Bắc Uyên chợt lóe lên, tưởng rằng đã xảy ra chuyện nghiêm trọng: “Hi Nguyệt, nàng sao vậy, ai bắt nạt nàng?”

“Vương gia, đều tại thần thiếp không tốt. Vốn thân thiếp muốn cho người dưới cất Càn Khôn Châu vào trong túi, ai biết được nàng ta để Càn Khôn Châu ở trong sân, Càn Khôn Châu đó trong nháy mắt liền biến mất”

“Có phải rơi ở chỗ khuất nào không, phải thêm người đi tìm xem, nếu không tìm được thì bỏ đi. Nó có quý giá thì chẳng qua cũng chỉ là một đồ vật, không cần đau lòng. “Nhưng đó phần thưởng Vương gia nhận được trong cuộc săn bàn mùa thu, có ý nghĩa vô cùng lớn. Thân thiếp tự trách mình không thôi, nếu không tìm được, thân thiếp sẽ ăn không ngon, ngủ không yên, khó mà thoải mái được.”

Mộ Dung Bắc Uyên nghe nàng ta nói vậy liền có chút khó chịu, vừa định cử thêm người đi tìm thì ai ngờ có một nha hoàn ở trong viện tử nhà nàng ta khóc lóc bước đến.

Nha hoàn vừa nhìn thấy hai người họ liền sụt sịt: “Vương gia,

Trắc phi, có tung tích của Càn Khôn Châu rồi.”

“ở đâu, tìm được lại thì tốt, khóc cái gì?”

Mộ Dung Bắc Uyên cảm thấy kỳ quái.

Khuôn mặt của tiểu nha đầu kia cũng đáng thương như Thẩm Hi Nguyệt: “Vốn dĩ Càn Khôn Châu bị thất lạc trong Lạc Hương Các nhưng không biết làm thế nào mà nó đã lọt vào tay của Vương phi. Chúng nô tỳ vô tình nhìn thấy Hồng Mai tỷ của Tịch Hiếu Các đang giữ nó, liên muốn đi lên hỏi kỹ, nhưng Hồng Mai tỷ không cho nô tỳ động vào, nói đó là đồ của Vương phi, không liên quan đến chúng thần”

Thẩm Hi Nguyệt có vẻ sửng sốt, không tin hỏi: “Các người nhìn kỹ rồi, thật sự là Hồng Mai cầm Càn Khôn Châu sao?”

“Nô tỳ tận mắt nhìn thấy Càn Khôn Châu mà, tuyệt đối không nhìn nhầm đậu. Vốn dĩ còn muốn nói chuyện tử tế với Hồng Mai tỷ, bảo tỷ ấy trả Càn Khôn Châu lại cho chúng ta, nhưng vô duyên vô cớ bị tỷ ấy sỉ nhục, sau đó Sở Sở tỷ cũng đi tới, bảo chúng thần nhanh chóng rời khỏi Tịch Hiếu Các, còn suýt nữa ra tay đẩy nô tỳ. “Nếu thật sự là Vương phi lấy vậy thì lấy đi, bảo những người đi tìm về hết đi, không cần tìm nữa.”

Thẩm Hi Nguyệt tự trách nhìn Mộ Dung Bắc Uyên: “Vương gia, chuyện này coi như chưa từng xảy ra nhé, mong Vương gia đừng đi chấn vấn Vương phi

Mộ Dung Bắc Uyên nghe đến đây đã rất tức giận, vì đồ vật mất ở trong Lạc Hương Các, xem ra việc nhặt được không có đơn giản như vậy, rất có thể là đã bị đánh cắp.

Hắn nhớ lại trước đây Triệu Khương Lan luôn tâm niệm đến Càn Khôn Châu, chắc chắn là nàng rất muốn có nó, nhưng không ngờ lại vì dục vọng cá nhân mà làm một chuyện đê hèn như vậy! “Tại sao không thể chất vấn nàng ấy?”

Sắc mặt của Mộ Dung

Bắc Uyên lập tức trầm xuống: “Bản Vương muốn hỏi người phụ nữ kia rốt cuộc muốn làm cái gì! Nhìn thấy hắn tức giận đi về phía Tịch Hiếu Các, Thẩm Hi

Nguyệt ở sau lưng mỉm cười đắc thắng.

Tử vương gia có tác phong ngay thẳng, chưa bao giờ thích những thủ đoạn lén lút và bẩn thỉu, Nếu như cho rằng là nàng trộm thì đời này nàng cũng đừng hàng ngẩng đầu lên được ở trong vương phủ nữa!

Lúc Mộ Dung Bắc Uyên đi đến, nha hoàn ở trong viện tử của Thẩm Hi Nguyệt vẫn chưa rời đi, đang tranh cãi với Sở Sở và Hồng Mai.

Trước đó Triệu Khương Lan chỉ nói đồ vật này là có người tặng nàng, nhưng không nói cho bọn họ biết ai là người tặng, cho nên không biết phải giải thích như thế nào.

Tuy nhiên, bây giờ Triệu Khương Lan đang đi với Giang Dương, nàng vẫn chưa quay lại Tịch Hiếu Các, lúc này cũng không biết phải tìm nàng ở đâu.

Tay của Hồng Mai bị đối phương cần chảy máu, đau đớn thở hon hen.

Mấy ngày nay nàng ấy đi theo Triệu Khương Lan nên tính khí của nàng ấy cũng không ít, thực sự không thể nuốt trôi cơn tức này, liên mắng “Đô của Trắc phi nhà các người không thấy thì đi tìm, chạy đến chỗ nương nương nhà bọn ta làm cái gì, người của thần thiếp chạy đến chỗ của chính phi làm loạn là lần đầu ta nhìn thấy, thật là một chút quy củ cũng không có!”

“Hỗn xược!”

Nếu đây là lời của Triệu Khương Lan nói thì Mộ Dung Bắc Uyên còn có thể nhịn.

Nhưng ngay cả một nha hoàn ở trong viện tử của nàng cũng nói như vậy về Thẩm Hi Nguyệt, Mộ Dung Bắc Uyên đương nhiên muốn bảo vệ nàng ta

Sở Sở và Hồng Mai nhìn thấy hắn liền thay đổi sắc mặt, đều có chút linh cảm không tốt. “Chỉ là một tỷ nữ mà cũng dám xúc phạm Trắc phi, đây là quy củ ngày thường Vương phi dạy các ngươi sao?”

Hai người chỉ đành quỳ xuống: “Nô tỳ không dám.”

“Không dám, các người còn có chuyện gì mà không dám. Căn Khôn Châu này là thứ mà bản vương đích thân ban thưởng cho Trắc phi, hôm nay bỗng nhiên biến mất. Bản vương chỉ có một cái thôi, các người nói xem, viên trân châu của Tịch Hiếu Các các người từ đầu mà có được?”

Hồng Mai và Sở Sở đảo mắt, cả hai đều nhìn thấy sự lo lắng trong mắt của nhau.

Sở Sở cần da đầu, trầm giọng nói: “Vương phi nói đây là quà người khác tặng người ấy, có lẽ không phải là đồ của Trắc phi, có thế Vương gia đã hiểu lầm rồi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK