Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 951

Thẩm Hi Nguyệt sợ tới mức thét chói tai, nhìn thấy bộ dáng như vậy của nàng ta, Triệu An Linh rất vui vẻ.

Nàng ta vừa định đâm mũi dao vào mặt Thẩm Hi Nguyệt, bỗng nhiên phía sau có người hô to một tiếng: “Dừng tay lại!” Triệu An Linh không vui quay đầu lại, nhìn thấy người tới thì tức giận măng: “Triệu Khương Lan, lại là ngươi, ngươi là quỷ sao, cứ ám theo ta không buông vậy!” Mà lúc này Thẩm Hi Nguyệt giống như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, nàng ta vội vàng vươn tay về phía Triệu Khương Lan: “Thần vương phi, cứu thần thiếp đi!” Triệu Khương Lan bước đến, kéo Thẩm Hi Nguyệt lên, chắn ở phía sau.

Triệu An Linh nhìn thấy động tác của nàng thì cực kỳ tức giận, nàng ta cười, chỉ vào nàng mà nói: “Ta thật sự phục ngươi, Triệu Khương Lan, ngươi nghĩ bản thân là người bao dung, đến mức loại tiện nhân như thế này mà ngươi cũng muốn cứu sao? Đừng quên nàng ta muốn ngoại tình, thông đồng với những đàn ông khác, ngươi còn muốn đưa loại người như thế này về phủ Thần Vương làm trắc phi sao?” Triệu Khương Lan giơ tay cắt ngang nàng ta: “Đầu tiên, ta muốn làm rõ một chút, nàng ta đã không còn là trắc phi của Thần vương nữa, vương gia nhà ta chính miệng phế nàng ta rồi. Thứ hai, ta cứu nàng ta là có tác dụng khác, cho nên trước mặt vẫn là người của phủ Thần Vương, ngươi không có quyền ra tay” Triệu An Linh đưa tay muốn cướp người, nhưng lại bị Triệu Khương Lan đẩy ra.

Mai Hương ở phía sau nàng cũng ngăn trở động tác của Triệu An Linh: “Thái tử phi, dao không có mắt dài, ngài cẩn thận làm tổn thương người khác, cũng có thể làm đau chính mình đó.” “Có phải ngươi muốn đối đầu với ta hay không? Mỗi lần ta muốn xử lý nàng ta, ngươi lại muốn ngăn cản, Triệu Khương Lan, chính ngươi muốn ta tìm ra nàng ta, mà ngươi cũng là người đứng ra bảo vệ nàng ta như thế, có phải ngươi đang bị bệnh hay không!” Triệu Khương Lan cười lạnh.

Nếu không phải mạng của người phụ nữ này liên quan đến sự an toàn của phu quân nàng, vậy thì nàng cũng không muốn phí thời gian với loại người như vậy?

Nhưng lời này không thể nói với người ngoài, nàng đành phải lạnh lùng trả lời: “Ta làm như thế nào, ngươi còn muốn quản sao?” Nàng giơ tay lên, thị vệ của phủ Thân Vương nhanh chóng tiến lên bảo vệ Thẩm Hi Nguyệt.

Bọn họ nhiều người, mà Triệu An Linh chỉ mang theo một đám ma ma và nô tỳ, đâu phải là đối thủ của Triệu Khương Lan.

Nàng ta ấy tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi có thể bảo vệ nàng ta trong thời gian này, nhưng ngươi cũng không thể bảo vệ nàng ta mãi mãi. Hôm nay bổn cung sẽ trở về cung bẩm báo việc này với phụ hoàng, đến lúc đó xem ai có thể bảo vệ nàng ta đây!” Sắc mặt Triệu Khương Lan không chút thay đổi: “Tùy ngươi, muốn đi thì hãy nhanh chóng đi, nhưng hiện tại, Thẩm Hi Nguyệt nhất định phải theo ta trở về phủ” Có Triệu Khương Lan ở đây, Triệu An Linh đương nhiên không thể dẫn Thẩm Hi Nguyệt về được.

Nàng ta tức đến đỏ mắt, hận không thể giết Triệu Khương Lan trước rồi tra tấn Thẩm Hi Nguyệt.

Triệu Khương Lan luôn luôn nghĩ đến sự đau đớn mà Mộ Dung Bắc Uyên đang phải chịu đựng, cho nên nàng không rảnh ở chỗ này cùng nàng ta nói chuyện phí phạm thời gian.

Nàng lạnh lùng liếc Thẩm Hi Nguyệt một cái: “Trở về rồi nói sau” Thẩm Hi Nguyệt lúc này đương nhiên không có khả năng từ chối, so với bất cứ nơi nào khác, hiện tại phủ Thần Vương đang là nơi an toàn nhất.

Mấy người đi ra ngoài, người của Mộ Dung Bắc Quý cũng chạy tới.

Tình huống lúc này vô cùng đặc biệt, hắn do dự không đi lên.

Thị vệ trung thực bẩm báo: “Điện hạ, Thái tử phi phát hiện tung tích của Thẩm cô nương, vốn là muốn rạch mặt Thẩm Hi Nguyệt. Thế nhưng Thần vương phi đúng lúc chạy tới, muốn mang Thẩm cô nương đi, Thái tử phi ngăn cản lại không bằng người của phủ Thần Vương” Sắc mặt Mộ Dung Bắc Quý khó nhìn vô cùng.

Triệu An Linh ngu ngốc này, những kế hoạch của hắn đều bị nàng ta phá hủy!

Nếu như hiện tại để Thẩm Hi Nguyệt trở về phủ, chỉ sợ phủ Thần Vương sẽ nghĩ tìm cách trói buộc Thẩm Hi Nguyệt, không để cho nàng ta có thể ra ngoài nửa bước.

Như vậy sự tra tấn đối với Mộ Dung Bắc Uyên trong hai ngày này cũng kết thúc, chẳng phải là đang giúp cho Mộ Dung Bắc Uyên sao?

Người đi theo Mộ Dung Bắc Quý nhịn không được khuyên nhủ: “Điện hạ, thay vì để Thẩm cô nương trở về, không khác gì lúc trước, hay là trực tiếp đưa người đi…”

Hắn ta đang nói ra một kế hoạch khác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK