Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1233

Nữ quan nghe thấy lời vặn hỏi của Mộ Dung Bắc Quý thì run lấy bấy.

Nàng ta lúng túng nói: “Nô tỳ cũng không phải cố ý muốn lừa gạt điện hạ, vốn dĩ nô tỳ cảm thấy trong người không thoải mái mới tìm thái y đến xem bệnh, thực sự là đã mang thai, chỉ là, chỉ là sau lại “Sau lại phát hiện không phải là có thai, ngươi lại không dám nói sự thật với bổn cung à!

‘Viên hòang hậu lại cười lạnh một tiếng: “Thái tử, bây giờ cũng đừng nghe mấy lời lấp liếm của nàng ta, sự thật thế nào, phải chờ đến khi điều tra ra thì mới biết được. Nàng ta nói ban đầu vốn là có mang thai, bổn cung cho là nói có mang thai cũng là giả! Trong hậu cung, mấy chiêu nham hiểm ngấm ngầm hại nhau này còn ít à!”

Rất nhanh bên ngoài đã truyền tới tiếng Phạm thái y bị đánh mà kêu rên.

Qua một hồi lâu, Tân Khâm mới cho người đưa ông ta vào.

Mười ngón tay của Phạm thái y đều bị thương nặng, trên mặt không còn chút máu.

Tân Khâm nhấc người vào rồi thả xuống đất: “Nương nương, hẳn đã chịu nói thật rồi “Vi thần, vi thần cùng với vị nữ quan này thực chất là bà con xa. Bởi vì thấy nàng ta rất được thái tử yêu thích, nên có ý muốn lấy lòng, chờ sau này nàng ta có danh phận, vì thân cũng được thơm lây theo. Vì thế nên, vi thần mới đồng ý cùng nàng ta lừa gạt thái tử, hơn nữa nàng ta cũng nói chuyện này sẽ không kéo dài lâu, chỉ cần hơn một tháng sẽ nói là đứa bé đã mất rồi, vậy là không chút kẻ hở, sẽ không bị ai phát hiện. Nhưng mà không ngờ được, vẫn bị phát hiện.”

Mộ Dung Bắc Quý nghe tới đây, nét mặt đã vô cùng khó coi.

Hắn lạnh lùng hỏi: “Cho nên nói chuyện mang thai ban đầu của nàng ta cũng là giả? Từ đầu đến cuối chỉ là bày mưu diễn một màn lừa gạt bổn vương?”

Thái y không dám nói dối nữa mà gật đầu: ‘Là giả, để ngừa có đại phu khác nhìn ra, vi thân có cho nàng ta dùng một loại thuốc có tác dụng làm mạch đập hỗn loạn, nếu chỉ là đại phu bình thường đến xem mạch cũng sẽ cảm thấy là nàng ta đang có thai.”

Mộ Dung Bắc Quý nghe tới đây, một chân đá văng Phạm thái y.

Sau đó hẳn xoay người lại trợn mắt nhìn nữ nhân quỳ dưới đất: “Ngươi thật đúng là có gan làm loạn, lại lấy chuyện con cái của bổn vương ra mà đùa giỡn, thật sự là tội đáng muôn chết. Người đâu, kéo nàng ta xuống trực tiếp xử tử cho bổn vương!”

Ngay lập tức nữ quan sợ tới khóc lớn: “Điện hạ, điện hạ! Nô tỳ cũng chỉ bởi vì yêu ngài mà thôi, nô tỳ thấy ngài cả ngày buồn bực không vui, muốn mượn chuyện này để ngài có thể vui vẻ hơn chút, thật không cố ý muốn lừa gạt ngài đâu!”

“Câm miệng! Mắt của bổn cung bị mù mới yêu thích ngươi!”

Chờ tới khi nàng ta bị kéo đi, Viên hoàng hậu mới tằng hẳng một tiếng.

“Thái tử, con nhìn xem chuyện hề lần này đi. Chỉ vì một nữ nhân không ra gì mà chọc cho thái tử phi giận dỗi trở về nhà mẹ đẻ, bây giờ thái tử phi chịu tội oan không muốn về cung, chuyện này cũng là do con. Con đương nhiên nên đi dỗ ngọt nàng, phải nhanh chóng đón người trở về Đông cung mới được”

Có người nhỏ giọng lên tiếng: “Bẩm điện hạ, đúng là như thế. Ngay cả mấy lần mâu thuẫn của thái tử phi với nàng ta cũng đều là do nàng †a gây chuyện trước.”

“Vậy tại sao các ngươi không nói với bổn vương? Lại còn che giấu giúp nàng ta!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK