Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1650

 

Dựa theo tin tức, người của Liên Tư Thành đã chia thành hai đường.

 

Một nửa số đó thì xuất phát trên đường bộ, tấn công từ hai phía trái phải của Lăng Thủy.

 

Còn năm mươi nghìn quân còn lại dĩ nhiên là chiến đấu trên mặt nước.

 

Bất luận là trên mặt nước hay trên đường bộ, bọn họ cũng phải giành chiến thắng bằng trí tuệ.

 

Nửa tháng sau, bên phía Liên Tư Thành quả nhiên có chút hành động.

 

Thuyền chiến của bọn chúng xuất phát từ phía nam của Lăng Thủy, hừng hực khí thế mà tiến về phía Bắc.

 

Lúc nhận thấy hành động khác thường, Mộ Dung Bắc Uyên liền ra lệnh cho toàn quân chuẩn bị, chiến đấu bất kỳ lúc nào.

 

Để đánh bất ngờ, bọn họ không định sẽ dùng cách đánh truyền thống. Dựa theo kinh nghiệm đánh trận trước giờ, thì có lẽ là đội quân tinh nhuệ xuất phát trước.

 

Tiếp đó là những binh lính già sức yếu, cuối cùng là quân phụ tá và hỗ trợ.

 

Đây là lần đầu mà hai bên xuất chiến, trước đó Liên Tư Thành đã phải nhận lấy thất bại trong buổi lễ tế trời, lần này hẳn nhất định sẽ dốc hết toàn lực để đánh.

 

Ý đồ của hắn là giành chiến thắng ở trận đầu, để làm phấn chấn tinh thần của quân đội. Chắc hắn, đội quân xuất chiến đầu tiên của thủy quân

 

Đông Nam nhất định là đội quân mạnh nhất.

 

Như vậy thì mới có thể thể hiện khí thế ngay từ đầu, khiến kẻ địch nảy sinh sợ hãi trong lòng.

 

Mộ Dung Bắc Uyên chính là đã đoán được suy nghĩ của hắn, nói với các phó tướng bên cạnh.

 

“Bổn vương cho rằng, chúng ta không thể phải đội quân mạnh nhất đi ứng chiến trước tiên, ngược lại nên là đội quân yếu nhất”

 

Hắn vừa nói ra lời này, dĩ nhiên có người không hiểu.

 

“Điện hạ, nhưng mà nếu như chúng ta phải đội quân yếu nhất đi, e rằng mới chống đỡ không được bao lâu thì sẽ bị đánh cho tơi bời tan tác. Những chiến sĩ ra trận sau này nhất định sẽ nảy sinh sợ hãi trong lòng, từ đó sẽ làm tăng sĩ khí của đối phương, làm giảm uy thế của chúng ta, cách này có thật sự hay hay không?” Mộ Dung Bắc Uyên vẽ một bức tranh giả định cảnh hai bên đánh trận trên giấy.

 

Hắn lấy ngòi bút chỉ chỉ lên giấy: “Nếu như bây giờ, lúc bắt đầu cả hai bên đều phải đi những binh sĩ mạnh nhất, các ngươi nghĩ phần thắng của chúng ta là bao nhiêu?”

 

Có một phó tướng trầm ngâm nói: “Có lẽ là có thể có ba phần thắng”

 

Mộ Dung Bắc Uyên gật đầu: “Không sai, nếu như mà dốc hết toàn lực, thật sự sẽ có một chút phần thắng. Nhưng cho dù bọn chúng đã phải một nửa số người xuất phát trên bộ, thì đám quân còn lại chiến đấu ở trên mặt nước cũng sẽ nhiều hơn tổng số quân của chúng ta.

 

Lấy mạnh đánh mạnh, khi nãy có ba phần thắng, sau này lấy yếu đánh yếu, cũng lại có ba phần thắng, lấy yếu nhất đánh yếu nhất cũng là có ba phần thắng, như vậy xem ra, phần thắng mà cuối cùng chúng ta có thể có được, đến một phần cũng không có.”

 

Nghe hắn nói như vậy, toàn bộ đềm im lặng.

 

“Vậy điện hạ định sẽ làm thế nào?”

 

“Phái đi đội quân yếu nhất để đi đánh đội quân mạnh nhất của bọn chúng, thật sự sẽ giống như lời các người nói, nhất định sẽ liên tiếp thất bại, bị đánh cho tơi bời tan nát. Liên Tư Thành rất háo thắng, nhất định sẽ thừa thắng xông lên, giành lấy trận đánh đầu đẹp mắt cho thủy quân Đông Nam. Chúng ta chính là nhân lúc đội quân mạnh nhất này thừa thắng xông lên, sẽ bao vây bọn chúng lại.

 

Mộ Dung Bắc Uyên vẽ một vòng tròn ở hai bên đội ngũ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK