Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 143

Mộ Dung Bắc Uyên này anh tuấn bất phàm, dung mạo hơn phân nửa là di truyền của Hoa phi.

Bà ta vô cùng xinh đẹp, tuổi trẻ còn có danh xưng mỹ nhân hàng đầu Thịnh Khang.

Khi vào cung, đều trở thành cái gai trong mắt của tất cả các phi tần.

Nhưng mỹ nhân cũng rất có tính tình, Hoa phi tính tình lãnh đạm, ngày thường không ra cửa lớn, ngay cả Chiêu Vũ đế cũng không có vài phần kiên nhẫn.

Càng là người như vậy, lại càng không có dã tâm cuốn vào tranh đấu hậu cung.

Thời gian càng lâu, sự chú ý bên ngoài cũng liền tiêu giảm.

Lúc này, Huệ phi đột nhiên mở miệng hỏi bà ấy thấy như thế nào, Hoa phi nhưng thật ra làm dáng vẻ thật sự suy tư.

Nhưng dáng vẻ của bà ấy đúng là không tầm thường.

Ngay cả thái hậu cũng cảm thấy khẩn trương với an nguy của Mộ Dung Bắc Uyên, Hoa phi làm mẹ đẻ lại phản ứng thường thường, giống như chỉ đưa ra ý kiến như thường, nhìn không ra nửa phần vội vàng.

Hoa phi không có trực tiếp có kết luận, mà là nói một chuyện khác: “Mệnh thiên sát cô tinh, cũng không phải là lần đầu tiên nghe thấy trong triều đại này, bất quá người có mệnh cách tương tự, dường như trước đó cũng đã từng có, bản cung cũng từng nghe qua.”

Bà ta bình thản, nhưng lập tức bắt được sự chú ý của mọi người.

Ngay cả hoàng hậu cũng nhịn không được hỏi: “Muội muội nói chẳng lẽ là ….. “Hoàng hậu cũng đoán được mà, tiền triều có vị thái tử phi, trong danh sách đêm trước sắc phong bị người tính ra là mệnh cách Sát Phá

Lang. Vừa vặn phụ thân nàng này là vị võ tướng, đó là phạm vào kiêng kị của hoàng gia, nàng này cũng bởi vậy mà vào ngục giam. Nhưng đến lúc tra ra thì mới phát hiện, hóa ra là một vị lễ quan trong cung bị nhà mẹ đẻ sườn phi thái tử nhân thu mua, ý đồ hãm hại để âm mưu thay thế vị trí thái tử phi. Đáng thương vị cô nương kia lại ở hương tiêu ngọc vẫn trong ngục giam.”

Hoa phi nói chính là chuyện tiền triều, mọi người nghe thấy cũng rõ ràng là bà đang thay Triệu Khương

Lan kêu oan.

Ninh Vân lúc này kêu lên: “Hoa phi nương nương! Lời này cũng không thể nói lung tung, nơi này là Nam Chiếu tự, tăng nhân phẩm tính bất phàm, ý tử của ngài chẳng lẽ là có người thu mua cao tăng vu hãm tú tau!”

Hoa phi không mặn không nhạt liếc mắt nhìn Ninh Vân một cái, hơi hơi nhíu mày: “Bản cung bất quá là đang nói đến một chuyện xưa, công chúa kích động như vậy làm chỉ

Thân là kim chi ngọc diệp vẫn nên ổn trọng tốt hơn, lỗ tại của bản cung đều bị người làm hỏng rồi.”

Triệu Khương Lan quả thực sắp bật cười rồi.

Vị bà bà này bình thường vô thanh vô tức, thời điểm mấu chốt sẽ nói lời rất ác độc,

Bà ấy làm Ninh Vân tức giận đến nỗi mặt đỏ lên, nhưng nàng ta không dám chống đối, chỉ có thể tức giận không làm được gì.

Thái hậu nghe xong cũng ý tử hàm xúc không rõ: “Hoa phi, ý của người là, hoài nghi có người dụng tâm không chính đáng, hôm nay là cố ý? “Bẩm mẫu hậu, nhi thần thật không phải nhắm vào vị cao tăng này, chính là lúc trước ở trong cung liên tục xảy ra việc lạ, mấy vị hoàng tử đều bị liên lụy, đến nay vẫn không có kết quả, khó tránh khỏi phải nghĩ nhiều một ít.”

 

Hoa phi lời này vừa ra, Lạc quý phi, mẹ đẻ của bảy hoàng tử cũng có chút đồng ý: “Cũng không phải là thôi mẫu hậu, trước đó Lão Thất cùng Sơn vương gia bọn họ gặp rất nhiều cảnh hung hiểm, ngay cả người trong hoàng cung cũng có người động tay động chân, đừng nói là chùa miếu. Nhi thần xem vẫn là cẩn thận chút đi, Khương Lan nhìn chính là tiểu cô nương ôn nhu nhược nhược, làm sao có thể là mệnh cách thiên sát cô tinh.”

Lúc trước Triệu Khương Lan ra tay cứu Lão Thất, làm cho hằn hồi phục nhanh như vậy, Lạc quý phi là ghi tạc trong lòng.

Cho nên phần nhân tình này như thế nào cũng nên cho

Thái hậu vốn có ấn tượng tốt với Triệu Khương Lan, hiện nay tất nhiên là do dự.

Tăng nhân kia lại lắc lắc đầu, mang dáng vẻ bất đắc dĩ “Bần tăng bất quá là nói ra kết luận do thần tự tính, cũng không muốn bị người khác hoài nghi như vậy. Bần tăng là người xuất gia, cũng không nguyện cuốn vào những chuyện không chính đáng, còn thỉnh thái hậu quên lời nói hôm nay của bần tăng đi.”

Hắn nói lời này xong, có vẻ càng vô tội.

Nhưng bên cạnh chợt có người cười nhạo một tiếng, ở bên trong bầu không khí nghiêm trọng, tiếng cười phá lệ rõ ràng.

Không phải cười lạnh, lại mang theo vài phần châm chọc cùng vài phần khinh thường.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK