Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 96

Lời này đương nhiên là cố ý nói cho quận chúa nghe, bất đắc dĩ Thích phu nhân ngồi gần nhất, lời này cũng lọt vào tai bà, nghe được khó tránh khỏi chua sót.

Trong lòng bà có chút tức giận với Mộ Dung Bắc Uyên, nhưng hắn là Vương gia, không hải là người mà bà ta có thể trách nổi. Muốn trách cũng chỉ có thể trách con gái của bà mệnh khổ.

Hàng ngày cổ chấp cùng sống với một tòa băng sơn, chỉ sợ hôm nay bà sẽ không được phần mặt mũi mà Tứ Vương gia cho.

Triệu Khương Lan nhíu mày ngồi yên.

Nàng có tức giận thế nào thì cũng không có chỗ phát tiết, lại chỉ có thể nhìn mấy cánh hoa rơi xuống người mà ngẩn người.

Ngày thường nàng có thể không quan tâm mà làm ồn ào, nàng có thể chặn miệng đám người này, nhưng hiện giờ không thể được.

Hôm nay là sinh thần của mẫu thân nàng.

Cho dù Mộ Dung Bắc Uyên quyết tâm không đến, nàng cũng phải ngôi thắng lưng, tươi cười đầy mặt cho đến cuối cùng Triệu Khương Lan lại không biết, con đường nhỏ trên núi kia, Mộ Dung Bắc Uyên đi vô cùng khó khăn.

Vì trước tiên phải tìm ra chỗ dấu cơ quan, hắn không ngừng để cho tùy tùng dùng cung tên và hòn đã thử.

Mới chỉ một con đường không dài, ba người đều bị gây sức ép đầu đầy mồ hôi, phía sau lưng ướt đầm.

Thật vất vả thấy được điểm cuối, theo sườn dốc đi xuống có thể vào thành,

Mộ Dung Bắc Uyên thoảng thả lỏng chút, tâm tình ngược lại càng vội vàng thêm vài phần.

Hắn túm dây cương đang muốn rời khỏi con đường, bên cạnh một tên hộ vệ không cẩn thận đụng phải một dây thừng trên mặt đất.

Chỉ nghe là cây trong rừng xào xạc, Mộ Dung Bắc Uyên nhíu mày nín thở ngưng thân, một mũi tên bản lên bằng nhiên bản lại đây.

Đồng tử hắn chấn động, dồn hết toàn lực củi người xuống, mũi tên kia vẽ lên một đường máu trên lưng hãn. “Điện hạt

Hộ vệ dọa sợ, vội vàng phải lại đây dịu hãn

Trường bảo nguyệt sắc trên thân Mộ Dung Bắc Uyên nhất thời lộ một mảnh đỏ sẫm, hận đau đến nỗi kêu rên một tiếng, lại ngăn động tác của hộ vệ: “Lên ngựa, tiếp tục chạy đi.”

Miệng vết thương quá dài vết máu này thoạt nhìn rất ghế người, như chia lưng hắn làm hai nửa. “Vương gia, ngài vẫn nên hoạt động nhẹ một chút, để thuộc hạ đi thỉnh đại phu “Không ngại, chỉ là vết thương ngoài da

Mộ Dung Bắc Uyên động tác không ngừng, trong lòng không phải suy nghĩ miệng vết thương như thế nào, mà là cân nhắc nếu thật sự mang dáng vẻ này đi, thật sự là thất lễ, nhất định phải rửa sạch một phen.

Hắn không để ý nghiêm nghị hạ lệnh. “Đẩy nhanh tốc độ, bổn vương còn muốn đi đổi xiêm y”

Ba người giục ngựa giơ roi, chạy nhanh vào thành. “Vương gia, mặc kệ là có việc gấp gì, vẫn nên đi gặp đại phu trước đây, vạn nhất miệng vết thương quá sâu Nhưng Mộ Dung Bắc Uyên bắt vì sở động, trầm giọng phân phó. “Tìm một cửa hàng bán y phục đi.”

Tới nơi náo nhiệt hơn, cuối cùng cũng nhìn thấy cửa hàng.

Mộ Dung Bắc Uyên đưa một thỏi bạc cho chủ quản: “Lấy một trường bảo màu đen phù hợp với vóc người của ta, vải dệt dày một chút, đưa ta thay

Xem ra máu này không thể ngừng ngay được, y phục tối màu sẽ không thể để người khác nhìn ra.

Tới sau mành, chưởng quầy hầu hạ hãn thay quần áo thấy được miệng vết thương sau lưng của họ Mộ Dung, sợ tới mức trợn trừng mắt “Công tử, ngài này bị thương cũng không nhẹ, vẫn nên băng bỏ một chút rồi lại thay quần áo đi, bằng không sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng”

Hàn tinh canh giờ đã có chút không kiên nhân, trong giọng nói có chút thúc giục. “Không còn kịp rồi. Người mau lấy một khối vải lau khô vết máu cho ta.”

“Nhưng là

Mộ Dung Bắc Uyên cảnh cáo liếc mắt nhìn hắn ta một cái, trong ánh mất băng lẽo, làm người ta sợ tới mức không còn dám khuyên nhủ

Lúc này, ngoài cửa Triệu phủ, xe ngựa của Mộ Dung Bắc Hải im lặng đứng ở cách đó không xa.

Trước đó hắn cũng không tính đến, nhưng lại không yên tâm về Mộ Dung Bắc Uyên, nên để người hỏi thăm xem hiện tại Thần Vương hiện giờ ở nơi nào.

Thuộc hạ lại nói, Thần Vương còn đang vội chuyện công, chậm chạp chưa tới Triệu phủ.

Vì thế Mộ Dung Bắc Hải liên tự mình đến đây, trong tay hắn còn có một cái hộp rất long trọng, là hắn sai người vội quay về tam vương phủ mang tới.

Mộ Dung Bắc Hải đã tính toán, nếu hôm nay Mộ Dung Bắc Uyên không đến Triệu phủ, hắn sẽ tự mình đến cửa tặng lễ vật.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK