Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1885

“Cám ơn tỷ phu! Ta biết sau lưng tỷ phu còn giấu thứ tốt mà, trước kia còn gạt ta nói là không có thuốc tốt nữa.”

Triệu Đường trừng mắt nhìn nàng ấy một cái.

Mộ Dung Bắc Uyên nói rõ ý đến đây ngày hôm nay: “Nhạc phụ đừng nên trách An Linh, cũng không cần bắt muội ấy phải đến nhà tìm quận chúa Minh Châu để nhận lỗi. Tính cách của An Linh như thế nào phụ hoàng hiểu rất rõ, đã sớm nhìn quen rồi, chắc chắn sẽ không giận chó đánh mèo lên nhà họ Triệu. Huống chi nói ra, ta cũng là đồng bọn, muốn trách thì cũng nên trách ta.”

Triệu An Linh hiếm khi được Mộ Dung Bắc Uyên che chở như thế, trong lòng có oán giận hắn thì cũng đã tan thành mây khói.

Nàng ấy không nhịn được hỏi: “Tỷ phu, huynh cố tình đến đây là để đưa cái này cho ta sao? Chắc là vẫn còn lời gì muốn nói phải không?”

“Không sai. Cũng là nhờ An Linh gây ra chuyện này nên lần này ta đến mới không quá bất ngờ. Bây giờ Triệu Khương Lan đang ở trong tay phụ hoàng, ta thế nào cũng phải cứu nàng ra. Chờ sau khi nàng được tự do, ta muốn để nàng về nhà họ Triệu ở một thời gian rồi mới tính tiếp.”

Thích phu nhân nghe thế thì làm sao mà không muốn.

Bà bèn tỏ thái độ: “Được, con bé muốn về nhà họ Triệu ở thì đương nhiên là được! Hoàng thượng cũng sẽ không ngờ đến thân phận của con bé cũng sẽ không tra xét nhà họ Triệu.”

“Đúng vậy.”

Nhưng trên mặt Triệu Đường lại hiện lên vẻ lo lắng: “Ý của điện hạ là phải giấu con bé cả đời cả nhà họ Triệu à? Chờ sau khi ngài và quận chúa thành hôn, quý phủ cũng không còn chỗ cho Triệu Khương Lan, vậy con bé…”

“Sẽ không.”

Mộ Dung Bắc Uyên lên tiếng cắt ngang: “Ta sẽ không bái đường với quận chúa Minh Châu. Bây giờ chỉ là kế hoãn binh, lừa gạt phụ hoàng thả Triệu Khương Lan ra. Chờ đến lúc thật sự bái đường, ta sẽ nghĩ tất cả mọi cách để quận chúa Minh Châu phải từ hôn. Nếu như không được, ta cũng sẽ từ chối vào ngày thành hôn.”

Triệu An Linh nghe nói như thế thì hiện ra nét vui mừng: “Thật sao? Nhưng huynh thì phải làm sao bây giờ?”

Triệu Đường hít sâu một hơi: “Nếu như quận chúa không chịu từ hôn, mọi người cũng ở trên tiệc cưới rồi, lẽ nào còn muốn đổi ý ở ngay trước mặt hoàng thượng và Hạ Chiêu Vương, điện hạ sao. Đã như thế, điện hạ sợ là phải mang tiếng xấu, không có kết quả tốt.”

Mộ Dung Bắc Uyên thản nhiên đáp: “Ta thà phụ hết tất cả mọi người trên đời này cũng sẽ không phụ một mình Triệu Khương Lan.”

Triệu Đường nghe vậy run sợ thật lâu sau cũng không nói được nên lời.

Người khác hứa hẹn như vậy có lẽ chỉ là một lúc nhanh miệng nhưng chưa chắc sẽ thực hiện lời hứa.

Thế nhưng Triệu Đường biết, mọi chuyện liên quan đến Triệu Khương Lan, Mộ Dung Bắc Uyên sẽ luôn nói được làm được.

Trong phút chốc, ông cũng không biết mình nên vui sướng thay Triệu Khương Lan hay là phải buồn phiền nữa.

“Điện hạ có thể đổi chỗ nói chuyện hay không?”

“Được, nhạc phụ dẫn đường đi.”

Hai người đi vào thư phòng.

Chờ đến khi hai người đóng cửa lại, Triệu Đường mới bất ngờ hỏi: “Lão thần to gan muốn hỏi điện hạ một câu thật lòng, đối với vị trí thái tử, điện hạ không để ý chút nào sao?”

Động tác của Mộ Dung Bắc Uyên bỗng tạm dừng rồi hỏi ngược lại: “Không biết ý của nhạc phụ là gì?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK