Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1904

Vừa nhìn thấy Chiêu Vũ Đế, Hạ Chiêu Vương bèn rút một cành mận gai từ sau lưng ra nâng lên bằng hai bàn tay.

“Hoàng thượng! Nữ nhi của lão thần quá tùy hứng làm liều, cuối cùng gây ra chuyện sai lầm làm ô danh hoàng thượng. Con bé lo lão thần sẽ ra tay ngăn cản, trước đó không hề nhắc đến với bất kỳ ai trong phủ nên lão thần mới chẳng hay biết gì. Nhưng dù thế nào, chuyện này đều là lỗi của Hạ Chiêu Vương phủ, xin hoàng thượng cứ quất roi lão thần!”

Chiêu Vũ Đế cầm cành mận gai lên ném sang một bên: “Được rồi, mau trở về đi. Tuy trẫm tức giận nhưng cũng không thể không quan tâm đến nỗi khổ tâm của quận chúa Minh Châu. Hơn nữa Thần Vương cũng không hài lòng với hôn sự này, chỉ sợ kết quả hiện giờ đúng như ý muốn của nó.”

Hạ Chiêu Vương âm thầm nghiến răng.

Còn không phải ý muốn của Mộ Dung Bắc Uyên chắc? Cục diện này chính là do một tay con trai ngoan của ngài thúc đẩy đấy!

Chiêu Vũ Đế nói tiếp: “Vì hôn sự của Minh Châu mà chậm trễ các ngươi ở kinh thành đã lâu. Đến lúc khởi hành về đất phong rồi, tuy thành Vô Tuyết có quan viên địa phương tọa trấn, nhưng thủy quân Đông Nam tạm thời không có tướng lĩnh chỉ huy, trẫm còn chưa nghĩ ra để ai đi quản lý. Cho nên thời gian sau này chi bằng thành Mật Đình các ngươi gần đó giúp đỡ nhiều hơn chút.”

“Nhất định lão thần sẽ không phụ ủy thác!”

Vì chính miệng Chiêu Vũ Đế đuổi người, Hạ Chiêu Vương cũng biết có đợi thêm nữa không ổn, lập tức dặn dò người nhà bắt đầu thu dọn, chuẩn bị mấy ngày nữa rời kinh.

Tạm thời bên phía Mộ Dung Bắc Hải vẫn chưa biết tung tích của Triệu Khương Lan.

Lúc thượng triều, hắn bèn tìm cơ hội lén hỏi thăm Mộ Dung Bắc Uyên.

“Uyên Nhi, Khương Lan được đệ thu xếp ở chỗ nào rồi? Có an toàn không?”

“Tam ca yên tâm, hẳn là phụ hoàng không nghĩ đến nơi đó. Sao vậy?”

Mộ Dung Bắc Hải lộ vẻ khó xử: “Thật không dám giấu, hai ngày nay ta lại bắt đầu mơ thấy ác mộng. Nếu không có gì ngoài dự đoán thì đầu mối của Sát thứ năm xuất hiện rồi.”

Trong lòng Mộ Dung Bắc Uyên run lên: “Vậy không thể coi thường, phải cho Khương Lan biết mới được.

Không thì thế này đi, Tam ca, huynh nghĩ cách tự mình liên lạc với nàng ấy, nhưng nhất định phải cực kỳ bí mật không để người khác phát hiện. Hơn nữa không thể tìm nàng ấy thông qua đệ, bây giờ phụ hoàng giám sát đệ chặt lắm, mọi hành động đều dưới sự theo dõi của người, nhỡ bị phụ hoàng phát hiện là hỏng bét.”

“Được, muội ấy đang ở đâu?”

Mộ Dung Bắc Uyên nhìn thoáng qua bóng lưng của Triệu Đường: “Nhà họ Triệu.”

Vừa mới hạ triều, Nghiêm Chính lập tức đến Triệu phủ.

Vì xử lý vài vụ án khó giải quyết mà hắn bôn ba suốt mấy ngày nay, không có thời gian rảnh để đi thăm Triệu An Linh.

Nhỡ đâu Triệu An Linh không vui, trong lòng hắn cũng khó chịu.

Cho nên hắn cố ý chọn vài món quà nhìn khá tinh xảo đến nhà hỏi thăm.

Quản gia Triệu gia vừa nhìn thấy Nghiêm Chính thì lập tức vui vẻ ra mặt.

“Nghiêm đại nhân, ngài đến rồi à! Hai ngày trước Nhị tiểu thư nhà chúng ta còn nhắc ngài mãi đấy, nhanh mời vào bên trong.”

Dẫn người đi được nửa đường, quản gia mới nhớ ra trong viện của Triệu An Linh còn có một vị “khách quý” đặc biệt đang ở đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK