Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1568

Chuyện này nhịn được thì chuyện gì cũng nhịn được.

Liễu phi lắc mông đến gần, vẫn duy trì vẻ mặt quái gở: “Ài, cái bí mật này Vương phi vẫn nên giữ kín mới đúng, nếu để các quan ngự sử biết, còn không biết không dâng thư kháng nghị như thế nào đâu, đến lúc đó triều đình nháo loạn không yên, thì ngươi chính là trở thành tội nhân của Vinh Dương”

Thấy Triệu Khương Lan im lặng không lên tiếng, Liễu phi cho rằng là mình đứng ở thể thượng phong. Đối phương bởi vì không thể phản bác được mà nén giận.

Nàng ta đang muốn đắc ý nói thêm mấy câu, đột nhiên cảm thấy đầu gối mềm xuống, giống như có lực gì đó đẩy nàng ta ngã xuống.

Chỉ thấy một tiếng tủm, Bạch Chỉ Hương đã ngã vào trong ao bên cạnh, bọt nước bắn tung toé. Triệu Khương lan kinh ngạc nhìn cảnh này, nhịn không được quay đầu nhìn Mộ Dung Bắc Uyên một cái.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, hiểu ý cười một cái.

Liễu phi làm gì có biết bơi, cho dù nước ao không sâu, cũng vẫn vùng vẫy kịch liệt trong nước, bị dọa đến hoa dung thất sắc.

“Cứu mạng, ngươi đâu mau đến cứu bổn cung!” Cung nhân của nàng ta sốt ruột dậm chân, ánh mắt rơi trên người của Mộ Dung Bắc Uyên. Trong đó có một cung nhân nghênh ngang kiêu ngạo sai sử nói: “Này ngươi, tiểu thái giám, ngươi còn không mau xuống cứu nương nương bọn ta lên! Nếu nương nương xảy ra chuyện gì thì ai cũng không chịu trách nhiệm nổi!” Mộ Dung Bắc Uyên lành lùng liếc nàng ta một cái, mở miệng từ chối.

“Nam nữ thụ thụ bất thân, bất tiện”

“Ngươi một tên thái giám, lại không phải nam nhân thực sự, có cái gì bất tiện chứ!”

Triệu Khương Lan nghe được câu này thì cười lạnh nói: “Hỗn xược! Hắn là người bên cạnh bổn cung, há lại để cho ngươi tuỳ ý sai khiến, nàng ta tự mình rơi xuống nước, có quan hệ gì đến Vị Ương cung, người của Vị Ương cung không có nghĩa vụ phải cứu nàng ta.

Mộ Dung Bắc Uyên không thèm nhìn người trong ao một cái, ngược lại đi khoác áo choàng lên cho Triệu Khương Lan.

“Gió lớn, đừng hứng lạnh nữa, trở về sớm đi.

Triệu Khương Lan ừ một tiếng: “Được, chúng ta đi, đỡ phải ở đây nhìn thứ không sạch sẽ, bẩn mắt” Chỉ còn lại người mà Liễu phi mang đến đang sốt ruột ở bên cạnh, cuối cùng thì cũng kéo được nàng ta lên.

Liễu phi tức giận đến run người: “Nữ nhân kia quả là mất trí rồi, nhất định là thủ hạ của nàng ta ra tay với bổn cung! Lúc đẩy bồn cung cảm thấy hai chân của bổn cung không nghe theo sự sai khiến, nói không chừng là tên thái giám đứng bên cạnh nàng ta làm!”

Cung nữ bên người nàng ta liền vội vàng nói: “Vừa nãy nô tỳ bảo tên thái giám đó xuống cứu người, hắn ta vậy mà dám từ chối, thật là không biết lớn nhỏ! hơn nữa còn choàng áo khoác lên cho công chúa, nhìn thế nào thì cũng thấy động tác này có chút ám muội, nô tỳ nhìn thấy, cũng cho rằng quả thật là không thích đáng!”

Liễu phi nghiến răng nghiến lợi nói: “Được lắm, một tên thái giám nhỏ bé cũng dám khinh thường bổn cung. Không cho hắn chút bài học, thì hắn không biết trời cao đất dày là gì mà”

“Ngươi vừa nói, hắn ta choàng áo choàng lên cho công chúa Nhã Lan, công chúa Nhã Lan cũng không né tránh?”

“Đúng vậy, hơn nữa người này cũng rất lạ mặt, không giống với người ở lâu trong cung, mà giống người vừa mới tới. Nghe nói, Vị Ương cung vừa mới nhập thêm mấy người cung nhân.

Liễu phi hừ một tiếng: “Bệ hạ của chúng ta kinh ngạc không ít ở trước mặt nữ nhân kia, nhưng ngờ tới, một tên thái giám trong Vị Ương cung cũng có thể có động tác thân mật với nàng ta. Nếu như điện hạ biết, chưa hẳn là sẽ để cho nàng ta ở lại!” Bạch Chỉ Hương nghĩ là, nàng ta không có cách gì làm với Triệu Khương Lan. Mấy cô cô trong Vị Ương cung như Vũ Mạc và Cẩn Thư, nàng ta cũng không động vào nổi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK