Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 62

Triệu Khương Lan lười quản bà ta, sai người ấy vài chiếc khăn tay sạch đến, sau đó dùng lực mạnh ẩn xuống nốt bọc để nặn mủ ra, người chung quanh nhìn thấy vậy thì trong lòng lộp bộp một tiếng.

Thất hoàng tử dường như vị nặn rất đau nhưng không có ý thức, chỉ hừ hai tiếng nhưng mắt cũng không mở.

Triệu Khương Lan không chút nương tay, nặn mủ của tất cả các nốt bọc, từng chiếc khăn tay dính đầy máu loãng. Lúc này, bộ dạng của Mộ Dung Bắc Diễn so với lúc trước càng thêm dọa người.

Lạc phi sợ tới mức sắc mặt trắng xanh, khóc lê hoa đải vũ: “Diễn nhi của ta, sao con lại biến thành dạng này! Tử Vương Phi, người rốt cuộc có làm được hay không!”

Triệu Khương Lan dường như không nghe thấy, dặn dò hạ nhân: “Mang một chậu nước có tạo giác đến đây, sau đó lau miệng vết thương cho hắn.”

Sau đó, nàng lại cho người lấy lá bạc hà và là thanh diệp nghiên ra rồi đắp lên miệng vết thương, chờ làm xong tất cả, Mộ

Dung Bắc Diễn thống khổ mở mắt. “Cảm giác thế nào?”

Triệu Khương Lan một bên hỏi hẳn một bên đưa tay sờ sở đầu của hãn: “Sốt nhẹ, dùng vải thưa để hạ nhiệt độ, nếu tỉnh lại thì đã không có gì trở ngại.

Nghe nàng nói ra hai từ không ngại, mọi người bên cạnh đều thở dài nhẹ nhõm.

Lúc nãy Lạc phi không tín nhiệm nàng cũng vụng trộm nhìn nàng một cái, có chút ngượng ngùng.

Triệu Khương Lan tiếp tục cúi đầu ngửi ngửi người của lão Thất, hắn không đeo túi hương, nhưng trên quần áo lại thoang thoảng mùi của vĩ âm thảo.

Nếu là không cẩn thận thì nhất định sẽ không ngửi thấy, thế nhưng bây giờ nàng vô cùng nhạy cảm với mùi vị nên lập tức phát hiện ra.

Trên mặt nàng thì tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng trong lòng đã có tính toán.

Chiêu Vũ để thấy Mộ Dung Bắc Diễn cuối cùng cũng đã tỉnh, bảo tất cả mọi người quay về, không cần quấy rầy hãn nghỉ ngơi. Nhưng Triệu Khương Lan lại có ý ngừng bước, hai mắt nhìn Lạc phi.

Lạc phi cũng là người có bản lĩnh, ở trong cung có thể bước lên phi vị hả có thể không hiểu Triệu Khương Lan muốn giữ nàng lại nói chuyện, vậy nên bà ta cố ý giữ chặt tay nàng nói lời cảm tạ “Tứ Vương Phi dừng bước, Bổn cung nhất định phải cảm ơn người thật tôt.”

Chờ cho lui tất cả mọi người ra ngoài, Triệu Khương Lan chỉ chỉ vào y phục của Mộ Dung Bắc Diễn. “Xin hỏi nương nương, y phục của Thất hoàng tử là mới làm ư?”

“Không phải làm từ tháng trước rồi, đã mặc nhiều lần, làm sao vậy?”

“Hôm nay có huân hương không?”

Lạc phi gật đầu: “Đứa nhỏ này thích mùi huân, nên mỗi ngày đều phải huân hương.

Triệu Khương Lan có chút trầm trọng nói: “Không dối gạt nương nương, huân hương có vấn đề, trong huân vẽ hương có vĩ âm thảo, là một loại thực vật có mùi mà ong vò vẽ rất thích. Cho nên khi đảm ong vò vẽ lao tới chỉ năm vào một mình thất đệ, không thèm để ý đến nô tài bên cạnh. “Cái gì!”

Lạc phi giật mình, không dám tin nhìn thoáng qua nhi tử. “Ý của ngươi là, có người cố ý hại Diễn nhi “Nương nương, thật không dám dấu diểm, hôm nay, chuyện ngoài ý muốn này còn thiếu chút nữa cũng đã hại Tam Vương gia.

Túi hương của hãn từng bị người đánh tráo, bên trong vốn là ngải thảo cũng bị đổi thành vĩ âm thảo, nếu không phải được phát hiện đúng lúc, chỉ sợ cũng sẽ xảy ra chuyện tương tự. Có người hâm thâm hành động xuống tay cùng lúc với hai vị hoàng tử là xuất phát từ mục đích gì, nhi thần cũng không rõ, nhưng điều này cũng có thể cho nương nương một ít manh mối.”

Lạc phi run sợ, nếu là nhằm vào Tam Vương thì bà ta có thể hiểu được, dù sao thân phận của hắn rất đặc thù.

Thế nhưng con của bà còn nhỏ như vậy, bà cũng dự định không tranh đoạn vị trí thái tử kia, rốt cuộc là ai, ngay cả lão Thất cũng không buông tha

Triệu Khương Lan đã nói tất cả những tin tức mình biết cho bà ta, kế tiếp Lạc phi muốn xử lý như thế nào thì là chuyện của bà Trở lại Tử Vương Phủ, mỗi người đều có tâm tư riêng, trong xe im lặng đến quỷ dị.

Mộ Dung Bắc Uyên có chuyện muốn hỏi Triệu Khương Lan, thấy nàng xuống xe liên mở miệng nói: “Vương Phi, giúp ta đổi thuốc.

Sắc trời còn chưa tối, cũng chưa tới đổi giờ đổi thuốc, Triệu

Khương Lan biết hắn có điều muốn nói, không mặn không nhạt liếc

Trầm Nguyệt Nhi một cái.

Mộ Dung Bắc Uyên đành phải nói với Trầm Nguyệt Nhi: “Nguyệt Nhi, nàng đi về nghỉ ngơi trước đi, buổi tối bổn vương sẽ đến thăm nàng ”

Trong mắt Trầm Nguyệt Nhi cất giấu một cổ oán hận, nhưng vẫn dịu dàng cười rồi đi, Mộ Dung Bắc Hải cũng theo chân bọn họ cùng nhau vào Tịch chiếu các. “Tam ca, chuyện của lão Thất hôm nay có gì khác thường hay không?”

Mộ Dung Bắc Hải gật đầu, nói ra chuyện túi hương, ánh mắt

Mộ Dung Bắc Uyên hiện lên sắc lạnh. “Cho nên, có người cùng lúc ra tay với với người và lão Thất, các người cảm thấy sẽ là ai?”

Vô luận là ai, đều trốn không thoát huynh đệ bọn họ, Mộ Dung

Bắc Hải thở dài một hơi, phun ra ba chữ: “Không xác định.

Triệu Khương Lan biết trong lòng bọn họ nhất định có vài cái người hiểm nghi, cũng không muốn vong vo với bọn họ, đơn giản hỏi: “Dưới guối Lạc phi nương nương ngoại trừ Thất hoàng tử, có phải còn có nhị hoàng tử đúng không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK