Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 195

Mộ Dung Bắc Hải cảm thấy không đáng thay Triệu Khương

Tất cả nguyên nhân, rõ ràng là Mộ Dung Bắc Uyên dụng

Lan. túng với Thẩm Hi Nguyệt.

Kẻ đầu têu trốn ở âm u phía sau ra vẻ vô tội, lại đặt nàng vào trong sự nguy hiểm kia.

Nếu không phải sơn phi không tính là người xấu, nói không chừng nàng đã chết.

Thật ra trước đó Triệu Khương Lan nói nàng dẫn người của Ngự Phong Trại trở về, Mộ Dung Bắc Hải từng có không tán thành ngăn ngủi.

Chỉ là nghĩ đến bọn họ không gây ra tổn thương cho nàng, hắn liền bỏ thành kiến xuống.

Chỉ cần Triệu Khương Lan không có chuyện gì, hắn có thể tha thứ cho bất cứ chuyện gì.

Cổ tình Mộ Dung Bắc Uyên còn muốn gây khó xử cho nàng. Mặc dù vừa rồi Triệu Khương Lan không nói rốt cuộc y đã làm cái gì, nhưng trong lòng Mộ Dung Bắc Hải đã có một suy nghĩ thoáng qua, đã mơ hồ đoán được.

Trong lòng của hắn tức giận khó nhịn, nhưng không có bất kì lập trường gì để chỉ trích.

Mộ Dung Bắc Hải sở chân của mình một cái. Vào lúc này, hạn khát vọng có thể đứng lên hơn bất kì ai. ít nhất vào lúc nàng bị khó xử, hắn có thể cản ở trước mặt nàng, mà không phải giống như bây giờ.

Ngoại trừ đau lòng, hắn không làm được cái gì cả. “Khương Lan, lại cho huynh một giọt máu đi.” Hắn nhẹ nhàng nói: “Huynh muốn tiếp tục mơ giấc mơ kia Ta cũng muốn nhanh khoé lên…

Hôm nay Triệu Khương Lan thức dậy rất sớm.

Giờ Mão vừa qua, nàng đã mở mắt, dặn dò Sở Sở: “Tim Đông Diệu tới cho ta

Lúc này Mộ Dung Bắc Uyên đã đi tảo triều, Đông Diêu sẽ không đi theo, tất nhiên đang ở trong phủ.

Hằn tới rất nhanh, mặc dù biết nàng lừa Mộ Dung Bắc Uyên, nhưng thái độ đối với Triệu Khương Lan vẫn rất cung kính. “Vương phi, tìm thuộc hạ là có chuyện gì?”

“Ta muốn đi gặp bọn họ.

Đông Diêu khó xử: “Thế nhưng vương gia đã dặn dò, không có sự cho phép của y ai cũng không thể tới gần “Người của các người canh giữ cả sân, cho dù ta có vào, cũng không có khả năng thả người đi được. Nếu người không yên lòng, thì cứ đi với ta. “Chuyện này… “Chỉ là gặp một lần, nói hai câu rồi đi.”

Thái độ của nàng rất kiên quyết: “Nếu vương gia trách cứ ngươi, cứ nói là ta ép ngươi, y sẽ không chỉ trích người đầu Đông Diêu suy nghĩ một chút, chỉ là nói mấy câu mà thôi.

Một sân hộ vệ trông coi, bọn họ còn có thể chấp cánh bay đi được sao? “Vậy được rồi, mời vương phi đi theo ta.”

Sắc trời còn chưa sáng, toàn bộ phủ đệ đều yên tĩnh.

Chỗ mấy người Tiểu Tửu ở nằm trong góc tây nam, lúc Triệu Khương Lan đi theo Đông Diêu vào, quả nhiên thấy một vòng hộ vệ đứng ở phía ngoài.

Nhìn thấy Đông Diêu, bọn họ tự nhiên cho đi. Người đầu tiên phát hiện ra là Sơn Ca.

Hằn thức dậy rất sớm, nhìn thấy Triệu Khương Lan thì gọi một tiếng; “Vương phi

Nàng gật đầu: “Những người khác đâu?”

“Còn đang ngủ.”

“Gọi hết dậy đi, toàn bộ vào trong phòng của các ngươi, ta có chuyện muốn nói.” không bao lâu sau, Sơn Ca đã gọi tất cả mọi người dậy,

Đông Diêu vừa muốn nhắc nhớ Triệu Khương Lan không được chậm trẻ quá lâu.

Ai ngờ phần gây đột nhiên tê rần, hàn nghiêng người liên thấy Triệu Khương Lan cầm hai cây châm làm hắn hôn mê. Đám người mở to hai mặt ra nhìn, bị biến cố bất thình lình này làm cho kinh ngạc.

Triệu Khương Lan cũng không dài dòng: “Tiểu Tửu, nhanh lên, dịch dung theo mặt của hắn, sau đó đưa người ra ngoài.” Tiểu Tửu vội vàng đáp ứng, rất nhanh đã lấy mặt Đông Diêu làm mẫu để vẽ lên mặt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK