Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1927

Mặc dù trong lòng Hạ Chiêu vương muốn băm nàng ta thành trăm mảnh nhưng sức nặng của miếng ngọc bội trong tay không hề nhỏ.

Một khi thật sự ra tay độc ác với tình cũ của Hoàng Thượng, lỡ như làm Hoàng Thượng tức giận thì người bị xui xẻo là phủ Hạ Chiêu vương bọn họ.

“Đi, mang ngọc bội vào cung, xin chỉ thị của Hoàng Thượng.”

Ban đêm, cung thành Khang Thịnh.

Ngự lâm quân rảo bước nhanh chóng tiến vào phía trong, đến bên ngoài tẩm điện của Chiêu Vũ đế.

Tần Khâm bước tới cản người lại: “Có chuyện gì mà hoảng hốt như vậy?”

“Đại nhân, đã bắt được hung thủ bắt cóc quận chúa Minh Châu nhưng người nọ hình như có quen biết với Hoàng Thượng, trong tay còn có miếng ngọc bội này.”

Tần Khâm hoài nghi cầm lấy ngọc bội quan sát, thấy ở mặt trên có chữ “Huy” thì chợt giật mình.

Ngọc bội của Hoàng gia có tính chất đặc thù, người khác khó mà làm giả được.

Cảm giác lúc mới chạm vào đã khiến cho hắn ta biết được vật này là thật, không phải là đồ giả.

“Đại nhân, quận chúa Minh Châu đến bây giờ vẫn không rõ tung tích, sống chết chưa hay, chỉ sợ là không thể chậm trễ thêm được nữa. Bởi vì có miếng ngọc bội này, Hạ Chiêu vương không dám lập tức tra tấn hung thủ nhưng lỡ như quận chúa có nguy hiểm đến tính mạng thì không hay rồi.”

Tần Khâm liếc về phía bên trong: “Biết rồi.”

Hắn ta không hề do dự, gõ mạnh cửa tẩm điện, khi mơ hồ nghe thấy tiếng đứng lên truyền từ trong điện ra thì mới cao giọng nói: “Hoàng Thượng, vi thần có việc gấp muốn bẩm báo, không dám chậm trễ nên đành quấy rầy giấc ngủ của người.”

Một lát sau, Chiêu Vũ đế trầm giọng nói: “Vào đi.”

Cung nữ nhanh chóng thắp đèn, Tần Khâm đi tới mép giường cung kính nâng tay dâng lên ngọc bội.

“Đã tìm được người bắt cóc quận chúa Minh Châu, chỉ có điều trong tay kẻ đó lại có tín vật cũ của người.

Kinh Triệu Phủ và Hạ Chiêu vương không dám tự ý quyết định, nên đặc biệt đến xin chỉ thị của người.”

Chiêu Vũ đế nhíu chặt mày, nhận lấy ngọc bội từ tay hắn ta.

Sau khi nhìn thấy rõ, ngón tay hắn không khỏi run rẩy.

Lỡ tay khiến ngọc bội rơi xuống đất, phát ra tiếng vang trong trẻo.

“Rốt cuộc kẻ bắt cóc quận chúa Minh Châu là người nào?”

Tần Khâm mím môi: “Theo lời Ngự lâm quân thì kẻ đó là một nữ tử, xấp xỉ tuổi người.”

Hơi thở của Chiêu Vũ đế dần trở nên nặng nề.

Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm ngọc bội bị rơi ở trên mặt đất, trong đầu hiện ra một hình bóng có chút mờ nhạt.

Là nàng, chắc chắn không sai!

Năm đó, lúc hắn còn là Vương gia thì chỉ từng tặng tín vật này cho một người duy nhất.

Không ngờ nhiều năm trôi qua, nàng ta lại mang theo thứ này tìm đến cửa, còn gặp phải phiền phức như vậy.

“Nhanh, mau chóng thay quần áo cho trẫm, trẫm muốn xuất cung!”

Xe ngựa chạy nhanh băng qua đêm khuya tĩnh lặng.

Chiêu Vũ đế ngồi ở bên trong, cẩn thận vuốt ve đồ vật trên tay.

Chớp mắt, hơn hai mươi năm đã qua rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK