Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 54

Vẻ mặt nàng tha thiết cùng chân thành, trong lòng Mộ Dung

Bắc Hải nóng lên.

Hằn nhẹ nhàng gật đầu: “Vậy làm phiên

Rất nhanh Mộ Dung Bắc Hải liên chuyển đến nơi ở của Tam vương gia, thế nhưng Triệu Khương Lan hiểu được, có Trầm Nguyệt Nhi ở đây, không bao lâu nữa nhất định Mộ Dung Bắc Quý cũng sẽ biết.

Chỉ cần có nàng ta ở trong viện, vậy thì chuyện gì nhà họ Triệu cũng sẽ biết.

Chu khiết cho người chuẩn bị phòng ở cho Mộ Dung Bắc Hải, khoảng cách phòng của hàn với phòng của Triệu Khương Lan không quá xa.

Hộ vệ trong viện là người trong phủ của của Mộ Dung Bắc Hải, mấy ngày nay thực phẩm đều do một nhà bếp nhỏ chuẩn bị, điều này chính là ý tử mà Triệu Khương Lan đề ra. Ngày đầu tiên Mộ Dung Bắc Hải chuyển đến cũng là ngày Một Dung Bắc Uyên cắt chỉ vết thương.

Hắn đã lâu không gặp Tứ đệ, thân lại là huynh trưởng không thể không quan tâm đến đệ đệ, cho nên hắn lẳng lặng ngôi một bên nhìn động tác của Triệu Khương Lan. Bởi vì Mộ Dung Bắc Uyên khá cẩn thận, mấy ngày này đều nằm trên giường, căn bản không có ra khỏi phòng, cho nên miệng vết thương cũng hồi phục rất nhanh chóng.

Triệu Khương Lan thuần thục, khéo léo dùng kéo cắt mũi chỉ, hơn hai mươi mũi, lúc dỡ bỏ còn tốn nhiều thời gian cùng công sức hơn lúc khẩu miệng vết thương.

Vẻ mặt nàng rất chuyên tâm, trán đã lấm tấm mồ hội.

Không hiểu vì sao, tầm mắt của Mộ Dung Bắc Uyên không thể rời khỏi khuôn mặt nàng.

Thấy giọt mồ hôi của nàng chạy dọc theo sườn mặt, sắp rơi xuống, hãn cầm lấy khăn lau trên mặt, nhanh chóng giúp nàng lau di.

Động tác của Triệu Khương Lan dừng lại, khuôn mặt hiện lên sự sửng sốt, ánh mất mờ mịt nhìn hắn.

Mộ Dung Bắc Uyên không được tự nhiên, phụng phịu thúc giục nàng: “Động tác nhanh chóng lên”

Gặp cái gì, vội vàng đi đầu thai sao?” Nàng rút sợi chỉ cuối cùng ra, đem thảo dược trong bát đắp lên vết thương, dùng băng gạc quần lại kỹ càng. Chờ khi Triệu Khương Lan ra ngoài lấy nước, Mộ Dung Bắc Hải lộ ra nụ cười khó đoán, hắn nhìn Mộ Dung Bắc Uyên, nói: “So với trước kia, quan hệ hiện tại của hai người đã tốt lên rất nhiều.

Người ngồi trên giường bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Tam ca, huynh hiểu nhầm, đệ. Đệ thật sự rất chán ghét nàng. “Phải không? Nàng tốt như vậy, vì sao đệ không thích nàng Vì sao để không thích nàng? Câu hỏi của Mộ Dung Bắc Hải cứ quanh quẩn trong đầu Mộ Dung Bắc Uyên khiến cho tâm tình của hắn không yên.

Triệu Khương Lan sau khi trở về khuôn mặt mang theo nét cười, nàng cười khanh khách, nhìn Mộ Dung Bắc Hải nói: “Tam ca, ta nghe chu quản sự nói Văn hạc lâu có vũ đoàn đến biểu diễn, vũ đoàn này bình thường đi diễn lưu động, rất ít khi đến kinh đô để biểu diễn, cùng đi xem đi.”

Chu Khiết làm trưởng quây của Vân hạc lâu, Triệu Khương Lan cũng đoán ra đó là sản nghiệp của Mộ Dung Bắc Uyên, như vậy đó cũng được coi là một nơi an toàn.

Mộ Dung Bắc Uyên nhìn về phía Mộ Dung Bắc Hải, đang đợi câu trả lời từ hãn.

Tuy nhiên hắn cảm nhận được Mộ Dung Bắc Hải sẽ không đồng ý, đừng nói là một vũ đạo dân gian, ngay cả những buổi yến tiệc linh đình trong cung cũng rất ít khi thấy hãn xuất hiện, Hoàng thượng cùng hoàng hậu cũng không trách cứ gì.

Quả nhiên, Mộ Dung Bắc Hải cười, xin lỗi: “Huynh không thích những nơi náo nhiệt, sẽ không đi.” “Đừng Triệu Khương Lan không cho có cơ hội cự tuyệt: “Huynh không thể sống tẻ nhạt ở một nơi yên tĩnh mãi được, hơn nữa những nơi náo nhiệt có thể giúp huynh xua đuổi sát khí trên người. Đi thôi, Tử vương gia cũng cùng đi đi.”

Mộ Dung Uyên hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ trong lòng nàng có khi nào hỏi qua ý kiến của ta.

Tuy nhiên biết rõ, Triệu Khương lan là thầy thuốc, khẳng định là muốn làm điều tốt nhất cho Mộ Dung Bắc Hải, vì thế cũng khuyên nhủ: “Tam ca, gần đây thời tiết cũng không tồi, rất thích hợp để ra ngoài, chúng ta ra ngoài coi như đi

Mộ Dung Bắc Hải âm trầm mấy giây, ngẩng đầu nhìn vào đôi chờ mong của Triệu Khương Lan, khỏe miệng hiện lên nụ cười.

Nhưng Triệu Khương Lan không nghĩ tới buổi tối hôm đó Trầm Nguyệt Nhi cũng đi theo bọn họ ra ngoài. Nàng giúp Mộ Dung Bắc Hải châm cứu một lần nữa, qua mấy canh giờ liền giúp hắn đi ra sân sau tìm Mộ Dung Bắc Uyên. Ai ngờ Mộ Dung Bắc Uyên mang theo Trầm Nguyệt Nhi theo, Triệu Khương Lan nhưởng mày, nhìn về phía Mộ Dung Bắc Uyên: “Vương gia đình dân cả nàng ta đi cùng “Đúng, Nguyệt Nhi rất thích xem những buổi biểu diễn vũ Mộ Dung Bắc Uyên lại quay sang hỏi ý kiến Mộ Dung Bắc Hải ca, đệ có thể mang theo Nguyệt Nhi đi cùng chứ?”

Mộ Dung Bắc Hải đương nhiên sẽ không cự tuyệt, bốn người liền bước lên xe ngựa Trên đường, Mộ Dung Bắc Hải phát hiện Triệu Khương Lan rất trầm mặc.

Lúc trước hắn thấy tính cách của nàng vô cùng bát, hơn nữa mấy ngày nay vào lúc giúp châm cứu nàng cũng nói không ngừng, ai ngờ chỉ trong chớp mắt nàng lại không hề răng nói một lời.

Ngược lại Trầm Nguyệt Nhi cùng Mộ Dung Bắc Uyên lại nói nói cười cười, ngôi sát lại cạnh nhau, tay khoác tay, thoạt nhìn trông hai người vô cùng thân mật.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK