Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1925

Không thể trách Chu Khiết đến trễ được. Triệu Khương Lan cưỡi ngựa của hắn ta đi mất.

Hắn đành phải chọn người đi cùng mình, rồi lại phải chuẩn bị ngựa một lần nữa, còn phải đi tìm bông để nhét lỗ tai. Thật sự là không dễ dàng gì! Hắn đã cố hết sức, dùng tốc độ nhanh nhất để đến đây.

Người đến sau nhanh chóng bao vây nữ nhân lại.

Nữ nhân nheo mắt lại: “Một đám người bao vây một nữ nhân, các ngươi không thấy xấu hổ à?”

Triệu Khương Lan kéo Mộ Dung Bắc Uyên về bên cạnh mình, nói: “Đối phó với loại ma đầu nữ như ngươi, chúng ta không cần phải nương tay. Nói mau, quận chúa Minh Châu ở đâu?”

“Ha ha! Không phải vừa nãy ngươi nói nàng ta bị như vậy là do gieo gió gặt bão à? Hôm nay ta không giết được các ngươi thì giết nàng ta cũng như vậy. Nàng ta bị giấu ở một nơi… không ai có thể tìm được.

Ở đó không có thức ăn, không có nước uống, không qua mấy ngày, nàng ta chắc chắn sẽ chết.”

Chu Khiết khó xử nhìn Triệu Khương Lan: “Bây giờ chúng ta phải làm gì?”

“Trước mang nữ nhân này về nghiêm hình thẩm vấn đã. Ta không tin các loại cực hình ở đại lao của Kinh Triệu phủ không cạy được miệng của nàng ta. Khụ khụ…”

Nàng không nhịn được, ho ra một ngụm máu.

Trong lòng Chu Khiết khẩn trương: “Ngài bị nội thương rồi! Ngài mau lên ngựa, ta đưa ngài về phủ chữa trị.”

Triệu Khương Lan phất phất tay: “Ta không sao, không chết được đâu. Trước tiên phải xử lý tốt nữ nhân này đã.”

Chu Khiết giơ tay lên ra hiệu, thị vệ phía sau xông lên, tất cả đều tung ra tử chiêu với người nọ.

Dù công phu của nàng ta có cao đến đâu cũng không thể lấy một chọi mười mười, chống lại nhiều người như vậy được.

Không bao lâu, nữ nhân đã bị chế phục.

“Trói lại, mang đi!”

Bọn họ đi bước đầu tiên, Chu Khiết lo lắng nhìn Triệu Khương Lan.

“Không bằng…”

Triệu Khương Lan ngắt lời hắn: “Ngươi đưa người đến tay Tần Nguyên, cũng thông tri cho Hạ Chiêu vương phủ, hẳn là Hạ Chiêu vương phủ có rất nhiều cách nghiêm hình bức cung. Ta về nhà họ Triệu trước.”

“Nhưng ngài như vậy, thuộc hạ lo lắng.”

“Bản thân ta là đại phu, trong lòng ta biết rõ. Ngoài ra, nhớ lấy, dù sao đi nữa chuyện tối nay cũng không thể nói với điện hạ. Tâm trí hắn tạm thời bị mê hoặc, hẳn là sau khi thanh tỉnh sẽ không nhớ rõ đã gặp qua ta, người không chỉ không được lỡ miệng nói, hơn nẵ không thể nói chuyện ta bị thương, nếu không hắn sẽ áy náy đấy. “

Chu Khiết bắt đầu khó xử, mặt Triệu Khương Lan đanh lại: “Phân phó của ta mà ngươi cũng không nghe?”

“Không dám! Thuộc hạ tuân lệnh!”

Triệu Khương Lan giao Mộ Dung Bắc Uyên vẫn đang cười ngây ngô với mình cho Chu Khiết.

Ánh mắt nàng lướt qua ngón tay út của hắn, không khỏi nghĩ đến những gì Mộ Dung Bắc Hải đã nói.

Vì từ hôn mà Mộ Dung Bắc Uyên cắt đứt một lóng ngón tay.

Cho nên ngón út của hắn mới thoạt nhìn hơi vặn vẹo mất tự nhiên đấy.

Triệu Khương Lan nghĩ đến điều gì đó, lại âm thầm thúc giục linh lực, lấy ra một lọ thuốc mỡ rắn vàng.

Dưới tình huống sức lực bị hao tổn sử dụng linh lực, không khác gì liên tiếp gặp nạn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK