Mục lục
Vương Phi Bướng Bỉnh là Thần Y - Triệu Khương Lan (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1145

Tâm trạng Mộ Dung Bắc Uyên càng trở nên nặng nề. Triệu Khương Lan vốn dĩ cũng không thích chỉ trích tính cách của người khác. Trước đây Triệu Thanh Nghi cũng đã làm không ít chuyện quá đáng, nàng đều chỉ phàn nàn một ít rồi thậm chí còn giúp nàng ta che giấu. Nhưng là bây giờ nàng có thể nói ra như vậy, có thể thấy được nàng đã bất mãn với Triệu Thanh Nghỉ đến cực điểm. Triệu Khương Lan vừa định nói cái gì. Nhưng bởi vì có chút lạnh, nàng không nhịn được lại hắt xì. Mộ Dung Bắc Uyên nhìn quần áo trên người nàng dính không ít nước, mà bên ngoài trời mưa cũng không có dấu hiệu dừng lại, Hắn nhịn không được nói: “Không được, muội cởi y phục ra dùng lửa hong khô đi. Quần áo ướt sũng mặc lên người sẽ rất dễ sinh bệnh”

Bởi vì áo choàng của hắn phủ đầy lông, che hết nước mưa nên quần áo bên trong cũng không bị ướt. Mộ Dung Bắc Uyên nghĩ nghĩ, hắn đem cởi áo choàng của mình ra đưa cho Triệu Khương Lan.

“Trước tiên muội hãy mặc y phục của ta đi, đừng để mình bị lạnh.

Sau đó hong khô y phục của mình rồi hãy mặc vào”

Nói xong hản lập tức xoay người không nhìn tới nàng, lỗ tai hắn vô thức đỏ lên. Nhìn thấy dáng vẻ Mộ Dung Bắc Uyên thẹn thùng, Triệu Khương Lan chỉ cảm thấy buồn cười. Thật ra bọn họ dáng vẻ gì cũng đều đã thấy qua, làm vợ chồng lâu như vậy, những cái gì không nên thấy cũng đều nhìn thấy hết cả rồi. Nhưng là Mộ Dung Bắc Uyên đối với cái này cũng không hiểu rõ sự tình. Hắn nói xong còn đang suy nghĩ đề nghị của mình quá đường đột đối với công chúa Nhã Lan có phải hay không.

Nhưng nếu như không hong khô y phục của nàng, nếu ngã bệnh thì rất là phiền toái.

Triệu Khương Lan cũng không khách khí với hắn, không chút xấu hổ gì cởi bỏ y phục trên người. Nàng cầm quần áo dựng lên nhánh cây phía trên, đặt ở bên đống lửa cẩn thận hong khô. Trên người nàng chỉ duy nhất một chiếc áo choàng của Mộ Dung Bắc Uyên. Tuy là không chắc chắn, nhưng cũng có thể che đậy hoàn hảo. Triệu Khương Lan nhẹ ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Bắc Uyên một chút, chỉ cảm thấy tại sao hắn không lại đây ngồi, không khí lúc này cũng quá là quái dị đi.

Nàng liền mở miệng nói: “Thần vương, huynh cũng nên quay người lại đây đi, ta mặc áo choàng của huynh rồi, cũng không có việc gì nữa”

Ánh mắt của Mộ Dung Bắc Uyên rơi vào mũi giày của mình, có chút mất tự nhiên ho nhẹ hai tiếng: “Không sao, đứng thế này cũng rất tốt, muội cứ hong khô quần áo của mình trước đi”

Triệu Khương Lan càng cảm thấy buồn cười. Rõ ràng lúc trước hai người bọn họ gần gũi nhau, hắn cũng đâu có nhẹ nhàng thế đâu. Không biết hắn đã tìm bao nhiêu trò đến tra tấn nàng, lúc này ngược lại thật là biết giả vờ giả vịt.

Nàng cũng không ép hắn nữa, chỉ ừm một tiếng. Quần áo Mộ Dung Bắc Uyên thật ấm áp và dày, còn có mùi thơm quen thuộc mà nàng biết rất rõ. Triệu Khương Lan cứ như vậy bị áo choàng của hắn bao trọn lấy.

Như là trở lại thời gian lúc trước, nhàn hạ vô tư nép vào ngực hắn. Nàng có chút tham lam siết chặt y phục này, ánh mắt cứ nhìn lấy bóng lưng của hẳn, giống như làm sao đều nhìn không đủ.

Không biết qua bao lâu. Áo quần ướt của nàng cũng được hong khô. Triệu Khương Lan lúc này mới cởi áo choàng của Mộ Dung Bắc Uyên ra, thay y phục lần nữa. Sau khi làm xong, nàng đem trả lại áo choàng cho Mộ Dung Bắc Uyên: “Được rồi, huynh cũng mau mặc y phục lên đi, đừng để bị cảm lạnh”

Không biết là bởi vì thẹn thùng, hay là vì nhiệt độ của lửa làm cho nóng bức.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK