Mục lục
Chiến Thần Thánh Y - Đường Tuấn - Huyền Thoại Thánh Y (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Dạ Tư Niên và Lộ Nguyên Quân nghe thế vẻ mặt nhanh chóng héo mòn như màu đất, cũng chỉ có thể tiếp tục ngồi xuống, không còn loại tùy tiện thoải mái trước đó nữa mà thay bằng vẻ khó coi… Chuyện này mà từ nhà hàng Trích Tiên truyền ra ngoài, để bảo toàn danh dự của môn phái, bọn họ có thể chấp nhận một chút hình phạt, nhưng chỉ sợ đến cả việc làm đệ tử trọng điểm cũng không được nữa.  

 

“Anh không ra tay sao?” Cố Vân Minh lặng lẽ truyền âm cho Đường Tuấn hỏi.  

 

Cô là cao thủ cấp Thánh nữ của nhà họ Cố, cũng có nghe nói qua về Viêm Kiên, một thân pháp thuật hệ Hỏa thần thông luyện đến trình độ tuyệt vời không có chỗ chê. Lấy thực lực bảy văn trước kia của cô cũng phải kiêng kị. Nhưng bây giờ cô đã đạt tới cảnh giới Cửu Vân, trong các vị thánh ở nhà họ Cố đời này, xếp hạng của cô đã tăng lên mấy bậc, tất nhiên Viêm Kiên không còn là đối thủ của cô nữa.  

 

Nhưng chuyện làm cô nghi hoặc chính là, lấy thực lực của Đường Tuấn, muốn đánh bại Viêm Kiên chỉ cần dùng một ngón tay là đủ, sao lại để cho bạn mình lại loại khuất nhục này?  

 

“Chuyện này đối với bọn họ mà nói, không nhất định là chuyện xấu.” Đường Tuấn truyền âm lại.  

 

Năng lực của Dạ Tư Niên và Lộ Nguyên Quân không tồi, nhưng lại quá kiêu ngạo. Sau khi gia nhập Vạn Đạo Tông, nhìn qua có vẻ đã thu liễm rất nhiều nhưng trên thực tế, phần kiêu ngạo đó chỉ bị bọn họ giấu đi mà thôi. Lần này gặp lại Đường Tuấn, phần kiêu ngạo kia lại xuất hiện.  

 

Đụng phải Viêm Kiên ngày hôm nay nhìn như là ngẫu nhiên nhưng lại là chuyện tất yếu phải xảy ra. Lấy tính tình của hai người họ, chuyện này xảy ra không sớm thì muộn.  

 

Cũng bởi vì hiểu rõ những chuyện này cho nên Đường Tuấn cũng không ra tay, để Dạ Tư Niên và Lộ Nguyên Quân chịu chút đả kích, đây là chuyện tốt trong quá trình tu luyện của bọn họ. Ít nhất lần này có anh ở đây, bọn họ sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lần sau đụng phải không biết sẽ thế nào. Người có thực lực mạnh mẽ như Viêm Kiên này lại càng thích ngược đãi kẻ khác.  

 

Cố Vân Minh khẽ giật mình, cũng đã hiểu ra. Con đường tu hành này, nếu thuận buồm xuôi gió, cho dù năng lực có tốt đến đâu thì thành tựu tương lai cũng có hạn. Cô vì nghiên cứu Thần Văn còn có thể lấy chính mình ra làm vật thí nghiệm, loại đau khổ và tra tấn kia đến tận bây giờ cô nhớ tới vẫn khiến toàn thân ớn lạnh.  

 

Có Viêm Kiên ở đây, Lộ Nguyên Quân và Dạ Tư Niên cũng không nói gì thêm nữa, chỉ cúi thấp đầu, thần sắc ảm đạm. Đáng tiếc ngoài Đường Tuấn ra, cả một tầng tám này không có ai chú ý đến hai đệ tử Vạn Đạo Tông bọn họ cả.  

 

“Viêm Kiên, cậu tới sớm thật.” Một lát sau, một giọng nói vọng từ hành lang lên.  

 

Tiếp đó là một trận tiếng bước chân, sau đó là một thanh niên đeo trên lưng một cây thương dài xuất hiện trong mắt tất cả mọi người.  

 

“Nam Cung Luân.”  

 

Viêm Kiên nhìn chằm chằm người tới, sắc mặt ngưng trọng. Người thanh niên trước mắt này, là kình địch của anh ta, xuất thân từ nhà họ Nam Cung danh giá, thuộc thế hệ trẻ tuổi của nhà họ Nam Cung được xưng thánh.  

 

Nam Cung Luân nhìn lướt qua một lượt đám người ở tầng tám, phần lớn mọi người ở đây bị anh ta nhìn qua đều cảm thấy da thịt phát lạnh, giống như bị cây thương lạnh như băng kia đụng đến.  

 

Ánh mắt của Nam Cung Luân dừng ở trên người Dạ Tư Niên và Lộ Nguyên Quân lâu hơn một chút, nhưng chỉ là một chút ít ỏi đó thôi. Nếu như hai người bọn họ mặc trên người không phải là bộ đồ thuộc đệ tử trọng tâm mà là đệ tử chân truyền thì lúc đó bọn họ mới có tư cách để nói chuyện với anh ta.  

 

Sau khi nhìn hết một lượt, Nam Cung Luân mới tìm một vị trí trên bàn của Viêm Tiêu ngồi xuống. Bàn Viêm Kiên đang ngồi là cái bàn bát tiên lớn, có thể ngồi được tám người. Bây giờ mới có hai người đang ngồi, nhìn dáng vẻ này có vẻ như bọn họ vẫn đang chờ người tới.  

 

Nam Cung Luân xuất hiện làm mọi người ở tầng tám nhao nhao lên bàn tán.  



“Nam Cung Luân, cũng là cao thủ bảy văn, lĩnh hội về thương pháp đã đạt đến trình độ tiêu chuẩn cấp độ Tông Sư, trong thế hệ trẻ tuổi được xưng thánh, anh ta được gọi là Hồn Thương. Nghe nói nửa tháng trước anh ta không cần đến một trăm chiêu đã giết chết một tà tu cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ.” 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK