Mục lục
Chiến Thần Thánh Y - Đường Tuấn - Huyền Thoại Thánh Y (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Nhất thời bên trong quả tim Thần Dương dường như biến thành vòng xoáy. Thẩm Ngọc Nhu không điều khiển được bay về hướng đó, càng đến gần nhiệt độ càng cao, quần áo của Thẩm Ngọc Nhu tỏa ra khói đen, giống như đang bị đốt cháy.  

 

Nhìn thấy Thẩm Ngọc Nhu sắp bị nuốt chửng, đúng lúc này một bàn tay bỗng nhiên xuất hiện lập tức nhảy lên bắt được Thần Dương Chi Tâm.  

 

Bàn tay kia không lớn làn da trắng nõn mềm mại dường như không có bao nhiêu sức mạnh, nhưng cái nắm này lại nắm chặt được Thần Dương Chi Tâm, cái này có thể so sánh với nhiệt độ của dung nham núi lửa, cái tay này mà nói giống như không tồn tại.  

 

Ngay sau đó, một người xuất hiện phía trước người Thẩm Ngọc Nhu. Trong tay anh ta đang cầm lấy Thần Dương Chi Tâm, mặc cho nó nhảy thế nào cũng không thoát ra được. Bàn tay của anh ta dường như có sức mạnh vô song.  

 

"Đường Tuấn." Tống Thiên Lăng và Độc Cô Phong Đăng nhìn thấy người này không khỏi hô lên.  

 

Người xuất hiện chính là Đường Tuấn, anh ta vẫn luôn ẩn núp bên người Thẩm Ngọc Nhu chờ đợi giờ phút này.  

 

Trái tim Thần Dương bị nắm lại biểu cảm của Tôn Như Ngọc thay đổi, nhưng nhanh chóng khôi phục bình tĩnh trầm giọng nói: "Anh chính là thân thể đạo nhân Đường Tuấn, thực lực không tệ. Hiện tại tôi cho anh một cơ hội, lập tức buông Thần Dương Chi Tâm ra, tôi có thể không so đo lỗi sai của anh. Nếu anh khuất phục tôi còn có thể thuận tiện chỉ dạy một chút võ thuật."  

 

''Tôn Như Ngọc, anh bị tâm thần sao? Thần Dương Chi Tâm ở trong tay của tôi anh còn dám ngông cuồng." Đường Tuấn lạnh lùng nhìn lướt qua Tôn Như Ngọc, tên này thật sự là cuồng vọng cao ngạo, đến bây giờ còn nói với giọng điệu cao cao tại thượng.  

 

"Phải không? Thần Dương Chi Tâm là tôi dùng căn nguyên ngưng tụ ra, trên đời này chỉ có tôi mới có năng lực nắm trong tay, mình anh thể chất tam đẳng cũng dám nói nắm trong tay. Thần Dương Chi Tâm trở lại đây."  

 

Tôn Như Ngọc khẽ quát một tiếng, Thần Dương ChiTâm vốn đang bị Đường Tuấn nắm trong tay nhất thời kịch liệt chấn động, nhiệt độ đáng sợ bộc phát ngay cả không gian xung quanh cũng bị đốt cháy, xuất hiện từng đợt sóng rung động.  

 

Cánh tay Đường Tuấn khẽ run, trong lòng có khuynh hướng không khống chế được Thần Dương Chi Tâm. Tôn Như Ngọc nói không sai, Thần Dương Chi Tâm là do bổn nguyên của anh ta biến thành, trừ khi tu vi của Đường Tuấn đạt Nguyên Đan, nếu không cũng không thể nắm trong tay.  

 

"Hừ, Thần Dương Chi Tâm của tôi có thể kiểm soát được như vậy sao, chỉ có Huyền Hàn Chi Tâm mới có thể chống lại. Đáng tiếc Thẩm Ngọc Nhu quá vô dụng, không có cơ hội luyện ra Huyền Hàn Chi Tâm. Anh đã không muốn phục tùng tôi vậy chỉ có thể chết." Trong giọng nói của anh ta tràn đầy tự tin.  

 

"Vậy sao?" Trên mặt Đường Tuấn bỗng nhiên tươi cười, sau đó xoay người nói với Thẩm Ngọc Nhu: "Ngọc Nhu việc của cô."  

 

Thẩm Ngọc Nhu gật đầu, tâm tư vừa chuyển. Sau đó thu lại hàn khí trong sân, một thứ như viên pha lê giống như trái tim ngưng tụ trước mặt cô, so với trái tim của Thẩm Ngọc Như thì nhỏ hơn rất nhiều, nhưng cũng có xu hướng chống lại.  

 

"Huyền Hàn Chi tâm! Cô vậy mà luyện ra Huyền Hàn Chi Tâm! Không thể nào! Với tu vi của cô làm sao có thể luyện ra Huyền Hàn Chi Tâm" Tôn Như Ngọc có chút không tin la lên, trong lòng lần đầu tiên có cảm giác tính sai một bước.  

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK