Mục lục
[Dịch] Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều (Đường Triều Tiểu Nhàn Nhân)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đàn ông một ngày, phụ nữ một ngày.

Có hiệu lực ngay hôm nay!

Hôm qua là ngày đàn ông, hôm nay nhất định là ngày phụ nữ rồi.

Bây giờ vẫn là buổi sáng, đã thấy 3~4 cỗ xe ngựa đi tới hẻm Bắc, 6~7 thiếu phụ, thiếu nữ bước từ trên xe ngữa xuống, rất vui vẻ tiến về hẻm Bắc.

Bởi đây là 'Ngày phụ nữ' đầu tiên, nên nữ nhân cực kỳ ủng hộ, tới từ rất sớm. Họ đương nhiên không phải ủng hộ Phượng Phi Lâu, mà là ủng hộ chính mình. Nếu phụ nữ không ủng hộ 'Ngày phụ nữ', thì còn ai coi trọng nó nữa.

Nhưng khi đi vào hẻm Bắc thì phát hiện không giống bình thường, thậm chí còn không long trọng bằng ngày trước. Chỉ có Lưu Nga cùng bốn năm nha hoàn đứng ở cửa hẻm nghênh đón họ.

"Lưu tỷ!"

"Triệu nương tử, Hoàng nương tử, mọi người đã tới rồi!"

Bản lĩnh ghi nhớ của Lưu Nga rất là lợi hại. Nàng chỉ cần giao lưu với mấy nữ nhân này một lần, là có thể gọi chính xác dòng họ của các nàng.

Một vị thiếu phụ trêu ghẹo nói: "Lưu tỷ, chúng ta còn tưởng rằng các ngươi sẽ giăng đèn kết hoa, khua chiêng gõ trống để chào đón chúng ta nữa đó."

Kỳ thật chính là đang thăm dò.

Lưu Nga sao lại không biết, cười nói: "Không giấu gì nương tử, hôm qua Hàn tiểu ca vốn là muốn như thế, là ta khuyên hắn không nên làm như vậy."

"Vì sao?"

"Nam nhân đến đây, Phượng Phi Lâu chúng ta cũng không làm như thế, vậy vì sao nữ nhân chúng ta đến đây lại phải làm như vậy. Điều này ngược lại có chút không bình thường. Ta cho rằng, nữ nhân tới đây chơi đùa, vốn cũng là điều nên thế, vì vậy ta bảo Hàn tiểu ca không cần làm như vậy." Lưu Nga cười giải thích nói.

Thật ra là nàng hoàn toàn nói ngược lại. Là nàng hôm qua quấn lấy Hàn Nghệ, nói là muốn làm long trọng một chút, nhưng Hàn Nghệ một mực phủ quyết. Cần làm thế nào, thì cứ làm thế ấy, không nên cái gì cùng làm đặc thù quá. Một khi đặc thù thì nữ nhân đến đây cũng sẽ rất đặc thù. Hắn cần là một loại thái độ đối đãi bình thường, loại chuyện thế này thì không cần phải chào mừng. Nhưng Lưu Nga nói vậy cũng là do Hàn Nghệ bảo. Mục đích đương nhiên là để giúp Lưu Nga tranh thủ thiện cảm của các nữ nhân này.

Quả nhiên, Lưu Nga vừa nói xong, các nữ nhân này đều gật đầu tán thành. Nữ nhân tới đây cũng sẽ được đón tiếp bình thường, sao phải làm long trọng để hấp dẫn ánh mắt soi mói của kẻ khác. Tới thì tới thôi. Thế là liền khen Lưu Nga suy xét chu toàn.

Lưu Nga lập tức phục Hàn Nghệ sát đất. Người này đúng là quá hiểu nữ nhân mà. Nàng liền vui tươi hớn hở mời mấy nàng kia vào hẻm.

"À, Lưu tỷ, Hàn tiểu ca đâu rồi? Sao lại không thấy hắn ra?"

Một thiếu nữ dũng cảm hỏi.

Các thiếu phụ còn lại cũng nhìn Lưu Nga với ánh mắt trông mong.

Lưu Nga cảm thán: "À, Hàn tiểu ca là nam nhân, không tiện ra mặt."

Các nàng nghe thế liền cảm thấy thất vọng.

Triệu nương tử nói: "Lưu tỷ, nhờ cô giúp ta chuyển lời đến Hàn tiểu ca, nói rằng vợ chồng ta rất cảm ơn hắn. Phu quân ta nghe hắn nói xong, mới nói chuyện công bình cùng ta một đêm, khiến cho tình cảm của chúng ta tăng tiến không ít."

"Cả ta nữa. Hôm qua phu quân ta còn tự mình xuống bếp làm một một bữa cho ta. Việc này ít nhiều là nhờ Hàn tiểu ca đó."

"Thật sao, ca ca muội xuống bếp nấu ăn á, cái này lạ à nha! Vậy làm đồ ăn có ngon không?"

Thiếu phụ kia không nhịn được liền bật cười: "Đều nấu không chín."

Các nữ nhân còn lại cũng mỉm cười.

"Thế nhưng tẩu tẩu à, ca ca của muội có thể xuống bếp nấu ăn một bữa, thì tẩu cũng nên thấy đủ đi. Muội là muội muội của ổng mấy chục năm trời, mà đến miếng điểm tâm ổng còn chưa mua cho đấy."

"Ai nói ta không biết đủ."

Lại có thêm hai ba nữ nhân nữa nhờ Lưu Nga chuyển lời cám ơn đến Hàn Nghệ.

Lưu Nga đồng ý hết, trong lòng thật bất đắc dĩ, chỉ có thể nói là Hàn Nghệ nam nữ gì cũng thông sát.

"Ài, Lưu tỷ này, 《 Bạch Sắc Sinh Tử luyến 》 khi nào thì diễn?"

"Chiều nay mới diễn."

"Buổi chiều mới diễn à? Chúng ta đến buổi sáng thì làm thế nào đây?"

"Không sao, không sao. Chúng ta lâu rồi không tụ tập, ở chỗ này tâm sự cũng tốt mà."

"Đúng vậy."

Lưu Nga cười nói: "Gần đây, Hàn tiểu ca lại vì nữ nhân mà nghiên cứ phát minh ra một loại cờ. Nếu các vị có hứng thú, thì không ngại thử xem sao."

"Thế à? Vậy nhất định phải thử một chút."

"Đúng, đúng. Cô mau gọi người lấy ra đi."

Các nàng nghe xong liền mừng rỡ. Hàn Nghệ hiện nay nói câu nào là được lưu truyền câu ấy. Hàn Nghệ nói Phượng Phi Lâu xuất vật gì, thì chắc chắn nó là tinh phẩm. Nhưng cũng có người nói, không cần Phượng Phi Lâu, chỉ cần Hàn Nghệ xuất ra vật, thì chắc chắn nó cũng là tinh phẩm. Cho nên, các nàng vừa nghe thấy nói là Hàn Nghệ phát minh ra, là lập tức chờ mong ngay.

Lưu Nga lại nói: "Ta thấy hôm nay thời tiết không tệ. Trong lâu dù sao cũng hơi tối. Hay là ta gọi người mang ra mấy cái bàn nhé."

"Cũng được, cũng được."

Lưu Nga lập tức sai người kê mấy cái bàn. Đều là ghế gập, bàn gập, bày ra bên đường.

Sau đó lại cầm một bàn cờ gỗ hình lục giác tới, mặt trên có rất nhiều ô vuông, mà sáu cạnh bàn cờ còn có sáu khe lõm hình cung, bên trong còn bày biện một ít quân cờ màu sắc không giống nhau, cũng đều là hình vuông. Đây là cờ nhảy.

Chẳng qua quân cờ hình tròn khó cầm nên Hàn Nghệ liền biến thành hình vuông đơn giản. Thứ nhất là tiết kiệm thời gian. Thứ hai, có thể tăng không gian cho bàn cờ.

Các nữ nhân nhìn cờ nhảy lần đầu, cả người ngây ngẩn, không biết chơi thế nào.

Vì thế Lưu Nga sẽ dạy các nàng chơi cờ nhảy như thế nào. Quy tắc của cờ nhảy này rất đơn giản, đơn giản là nhảy liền nhau, nhảy chờ nhau, nhảy cách nhau.

Các nữ nhân rất nhanh liền biết chơi. Thế nhưng mới bắt đầu thì đơn giản, còn muốn chơi giỏi thì cũng khó. Dù sao đây cũng là trò chơi dùng tới trí tuệ.

Chơi một lúc, những nữ nhân này lập tức bị mê muội.

Một lát sau, lại có không ít nữ nhân tới, nhìn thấy mấy bằng hữu hoặc người thân đang ngồi quanh một cái bàn hò reo, trong lòng cũng tò mò, đi tới nhìn thì thấy mọi người chơi cờ rất vui. Nhưng lại là một loại vờ chưa bao giờ thấy, thế là cũng đứng xúm lại xem.

Nữ nhân đứng xem càng ngày càng nhiều.

Cái này thật thú vị!

Vì thế đều đi hỏi Lưu Nga là cờ gì, còn bàn cờ nhảy nào nữa không.

Lưu Nga lại lấy ra mấy bàn cờ nữa cho các nàng chơi.

Một canh giờ sau, chỉ thấy hai bên đường hẻm Bắc đều bày bàn ghế nhỏ, cứ sáu người quanh một bàn, chơi rất sôi nổi.

Có vài nữ nhân thuộc gia tộc lớn, cảm thấy mình nên xuất hiện cuối cùng, nên tới hơi trễ. Dẫn tới lúc này không khỏi bị cảnh tượng trước mắt gây chú ý, không hiểu mấy nàng kia đang làm gì?

Dò hỏi một lát mới hiểu được. Cứ nhìn thế một hồi, lập tức ngứa ngáy tay chân, không nhịn được đành tìm Lưu Nga để xin mấy bộ cờ nữa đến.

Lưu Nga khó xử nói với nàng ta rằng hết rồi, chỉ có nhiêu đó.

Xác thực cũng chỉ có bấy nhiêu bàn cờ thôi, dù sao xưởng mộc bên kia vẫn làm máy dệt vải là chính, những thứ này đều là do học đồ làm, xem như là luyện tay nghề một chút.

Những nữ nhân tới sau đều tỏ ra tiếc nuối, giá như đến sớm chút thì tốt rồi.

Cũng không có cách nào khác, chỉ có thể thay phiên nhau, ai thua thì ra ngoài.

Sân sau Phượng Phi Lâu.

Chỉ thấy Hàn Nghệ, Mộng Nhi, Mộng Đình,Tiểu Dã, Đỗ Tổ Hoa, Hùng Đệ vây quanh bàn đá, ở giữa bàn đặt một bàn cờ.

Bọn họ hiển nhiên cũng đang chơi cờ nhảy.

Thực ra, trong thời gian Phượng Phi Lâu ngừng kinh doanh, Hàn Nghệ bí mật làm cờ nhảy để cho mọi người giải buồn, nhưng giữ rất kín. Bọn Mộng Nhi, Hùng Đệ đều chơi, nhưng chỉ chơi buổi tối một chút cho vui thôi.

Bởi vì, cờ nhảy chính là chuẩn bị cho 'Ngày phụ nữ'.

Hàn Nghệ biết rằng, khó khăn lớn nhất mà 'Ngày phụ nữ' phải đối diện, không phải là khởi đầu, mà là nội dung. Nếu 'Ngày phụ nữ' chỉ là ăn uống vui chơi, nội dung nông cạn, thiếu thốn, vậy chắc chắn sẽ không thể kéo dài. Cho nên, hắn cảm thấy phải tạo ra cái gì có ý nghĩa một chút. Vì thế, hắn quyết định đem cờ nhảy làm thành một thứ vũ khí sắc bén để khẳng định 'Ngày phụ nữ' với mọi người.

Không cần nghĩ cũng biết, hôm nay mấy nữ nhân này sau khi trở về, nhất định sẽ nói với người thân của họ về cờ nhảy này, dạy bọn họ chơi cờ nhảy cùng. Đợi đến khi cờ nhảy thông dụng, thì khi nói tới cờ nhảy, người ta sẽ không khỏi nhớ tới, cờ nhảy là xuất phát từ 'Ngày phụ nữ' mà ra.

Hôm nay, Hàn Nghệ rốt cuộc bắt đầu mở rộng cờ nhảy, bọn họ đã không còn phải che giấu, nhanh chóng ra ngoài chơi cho đỡ ghiền, quên hết những hạn chế trong quá khứ.

"Ha ha ha. Ta thắng, ta thắng rồi. Hi hi hi!"

Đột nhiên, Hùng Đệ cười ha ha, đứng ở bàn đá bên cạnh, lắc lư cái mông, quơ tay múa chân.

Thằng nhóc béo này từ hồi gặp ở Dương Châu, sau khi xem qua Hồ nữ ca múa thì thỉnh thoảng cùng hay làm như vậy, giờ đã thành động tác chiêu bài.

Đừng thấy Tiểu Béo thiên phú vận động cực kém mà coi thường. Khi chơi cờ, chơi mạt chược, nó thật sự rất lợi hại. Tâm tư cẩn thận, suy xét chu toàn, mỗi nước đi đều suy nghĩ rất lâu.

Đám Mộng Nhi, Mộng Đình đều mặt mày ủ ê.

"Được rồi, được rồi, hôm nay tới đây thôi."

Hàn Nghệ đứng lên vươn vai lười nhác, nói: "Mộng Nhi, Mộng Đình, Tiểu Dã, Hoa Tử, đã sáu ngày liền các ngươi phải vất vả quét sân rồi."

Đừng nhìn Hùng Đề nhảy nhót vui vẻ, nhưng thật ra Hàn Nghệ mới là người thắng lớn nhất.

Chơi cờ bình thường thì chả có gì vui cả, chơi thì phải có phạt, Hàn Nghệ vẫn là theo đuổi sự kết hợp giữa lao động và nghỉ ngơi. Dù sao thì ai thua, thì người đó đi quét sân.

"Biết rồi."

Mộng Nhi, Mộng Đình không gật nổi đầu, rầu rĩ ủ rũ.

Hùng Đệ lặng lẽ đến bên Tiểu Dã, nói nhỏ: "Tiểu Dã, đệ đừng sợ. Ta sẽ giúp đệ."

Tiểu Dã gật đầu cười hắc hắc.

Mộng Đình tai thính vô cùng, vội nói: "Tiểu Béo, ngươi phải công bằng nha, giúp Tiểu Dã thì cũng phải giúp ta nữa chứ."

Mộng Nhi nói: "Cả ta nữa."

Hùng Đệ gãi đầu: "Thôi được rồi."

Nhóc béo này cũng thật là hàm hậu. Nếu mà tính như vậy, thì đệ không phải là người thua lớn nhất sao. Hàn Nghệ thấy không được, nói: "Việc này rất đơn giản nha, mấy người cùng nhau quét là được."

Mộng Nhi chớp mắt: "Nghệ ca, ngươi không giúp chúng ta sao?"

Hùng Đệ ha hả nói: "Cô đừng có trông cậy vào Hàn đại ca. Ổng ghét nhất là làm việc này đó. Trên đường chúng ta tới Trường An, ổng chỉ mặc có mỗi mội bộ y phục. Hô hô hô."

Hàn Nghệ nhanh chóng che lại cái miệng của nó, buồn bực nói: "Ta nói này Béo đại gia, đệ có thể nói ít đi được không?"

Hùng Đề gật đầu ngay.

Tên béo này thật sự là nhanh mồm nhanh miệng, muốn ngăn cũng không được. Hàn Nghệ lúc này mới buông ra, nói: "Được rồi, được rồi. Các ngươi nhanh chuẩn bị đi, một lát nữa là diễn rồi. À, ngày mai nhớ dậy sớm một chút quét sân."

Mấy người ủ rũ từ trong viện đi ra, chợt nghe thấy tiếng của Hùng Đệ vui sướng hét to: "Dương tỷ tỷ, tỷ đã đến rồi."

Hàn Nghệ nghe vậy sắc mặt liền căng thẳng, liếc nhìn sang một cái, rồi đột nhiên chạy vào phòng.

Một lát sau, chỉ thấy Dương Phi Tuyết và Nguyên Mẫu Đơn đi vào. Dương Phi Tuyết nhìn xung quanh một chút, nói nhỏ: "Ủa? Hàn Nghệ đâu. Vừa rồi Tiểu Béo nói hắn đang ở trong đây mà."

Lúc này, chợt nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng nói lanh lảnh: "Ta nhỡ rõ là để ở chỗ này mà. Sao giờ không thấy tăm hơi nhỉ?"

"Hình như là tiếng của Hàn Nghệ."

Dương Phi Tuyết đi đến trước cửa phòng, nhìn vào trong, chỉ thấy Hàn Nghệ ở bên trong lật tới lật lui chăn đệm khắp nơi, lấy làm lạ gọi: "Hàn Nghệ, Hàn Nghệ."

Hàn Nghệ quay đầu, ồ lên một tiếng: "Dương cô nương, Mẫu Đơn nương tử, các ngươi đã tới à."

Nguyên Mẫu Đơn vừa thấy Hàn Nghệ, hai mắt bắn ra một ánh mắt sắc bén.

Dương Phi Tuyết hỏi: "Ngươi đang tìm cái gì?"

Hàn Nghệ đi ra, nói: "À, không thấy thỏ khuê mật của ta đâu cả."

Dương Phi Tuyết hỏi: "Thỏ á?"

Hàn Nghệ ừ một tiếng: "Con thỏ khuê mật ta thích nhất đột nhiên không thấy đâu nữa."

Dương Phi Tuyết nói: "Có phải là để quên ở đâu rồi không?"

Hàn Nghệ nói: "Không thể nào. Nam nhân như ta chỉ thỉnh thoảng ôm trong phòng thôi, làm sao không biết xấu hổ mà mang ra ngoài."

Dương Phi Tuyết gật gật đầu: "Cũng đúng."

Vừa lúc Từ Từ trong nhà đi ra, Hàn Nghệ vội vàng hỏi: "Từ Từ, cô có thấy thỏ khuê mật của ta không?"

Từ Từ sửng sốt.

Hàn Nghệ giải thích nói: "Chính là con thỏ khuê mật mang cái biểu cảm tức giận ấy?"

Nói xong hắn còn làm ra vẻ tức giận.

Dương Phi Tuyết đột nhiên "Phì" một tiếng.

Từ Từ thành thật lắc đầu, nàng không biết chút nào về thỏ khuê mật cả.

"Được được rồi. Cô lên lầu đi. Bọn Tiểu Béo cũng lên lầu hết rồi."

"Vâng!"

Từ Từ quay sang hành lễ với Dương Phi Tuyết và Nguyên Mẫu Đơn, rồi lập tức chạy nhanh ra ngoài.

Hàn Nghệ lẩm bẩm: "Kỳ lạ thật! Chẳng lẽ là bị người ta trộm rồi?"

Từ Từ vừa đi, Nguyên Mẫu Đơn đột nhiên chỉ vào mặt Hàn Nghệ, nói: "Hàn Nghệ, ngươi đừng có khinh người quá đáng."

Bởi vì hôm nay nàng mặc bên ngoài một chiếc áo choàng đỏ cổ tròn. Lúc giận, bộ ngực cao ngất phập phồng nhìn thấy khá rõ.

Oa, xem ra phải cỡ 34D (*) nha. Hàn Nghệ ra vẻ kinh ngạc nói: "Mẫu Đơn nương tử, cô bị sao thế? Ta bị mất đồ, mắc gì cô tức giận như vậy? Thôi, bỏ. Người như ta tuy rất bực vì mất đồ, nhưng sẽ không tùy tiện vu oan người khác. Cô yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không nói oan cô trộm đồ đâu."

(*34D là cỡ áo ngực của Anh dành cho vòng ngực tầm 93cm*)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
AutoRetart
09 Tháng tư, 2023 16:22
main khá độc đáo đấy chứ, tính hơi dị dị nguyên tắc, nhưng mà cơ bản là khôn vãi lúa, về sau nó còn chơi thương trường và lập ngân hàng nữa kìa, ko phải tác giả nào cũng viết dc về chiến tranh tiền tệ như tác giả này đâu.
zinzan
07 Tháng tư, 2023 11:27
Mới tu đến 150 chap. Cơ bản mà nói thì cũng là truyện hay. Ngoài từ ngoài bày mưu tính kế lừa gạt thì tự ngược hoặc trên con đường tự ngược. Chỗ này khá là hàng trí cho nvc là người bày mưu chuyên nghiệp lừa đảo. Nếu tác làm nhân vật phụ có đất diễn hơn tí thì oki, chứ nguyên dàn Dương gia thấy hàng trí quá, đọc cứ thấy nvc là hơn hẳn cổ nhân ấy, người thời nào có cách giải quyết thời ấy, cứ áp tiêu chuẩn hiện đại vào thì khá là ... Thôi thì dù sao truyện kết cấu oki hơn nhiều nhiều cùng thời và ăn liền bay giờ rồi. Bản dịch hay
Lycanrockk
04 Tháng tư, 2023 13:23
1 năm rồi quay lại dc thêm 50c, ko đã them tí nào
HaiTôm
01 Tháng tư, 2023 19:35
mé main sợ vợ vãi
basic123
29 Tháng ba, 2023 11:48
Bố cục truyện khá rộng nhưng không ngợp, dẫn dắt cũng khá hay
AFCsocola
29 Tháng ba, 2023 11:45
ông này dịch siêu thật, đọc mướt ghê
DodoPizza
19 Tháng ba, 2023 16:49
đó gọi là nhiễm cv đó, hồi trước ta còn phải bỏ cả triệu ra mua full bộ này để đọc, không biết sao dạo này lão chủ thớt tuồn ra ít chương cho ae đọc đó.
Hieu Le
18 Tháng ba, 2023 23:24
đọc cv quen giờ đọc dịch thấy ngượng ngượng sao á :))
DellQuen
09 Tháng ba, 2023 13:18
hay hay, có cái để cày mấy ngày tới rồi
highq456
09 Tháng ba, 2023 11:46
Lâu lắm rồi mới tìm được một bộ đỉnh vl, có điều ngắn qua chưa bỏ thèm
thayboi001
26 Tháng hai, 2023 10:55
Dịch nhảm vcc
Hieu Le
10 Tháng một, 2023 16:49
Hay hay
Thanh Son
15 Tháng mười hai, 2022 13:36
Hi
Hoàng Minh
06 Tháng mười hai, 2022 12:24
ngoài sáng trong tối gì cũng toàn phe boss, lý trị, chiêu nghi, vô kỵ, thế này không lên chức nhanh sao được
Hoàng Minh
04 Tháng mười hai, 2022 17:49
truyện ra chậm nhỉ
Hieu Le
18 Tháng mười một, 2022 01:14
t cũng thấy đọc cv hay hơn dịch, cv nhiều khi dễ hiểu với sát nghĩa hơn nữa
Le Van Phap
14 Tháng tám, 2022 20:40
Táo bón giai đoạn cuối, chắc phải thông đít mới thêm chưong đc
Lê Thương
13 Tháng tám, 2022 17:03
ok
Twed
01 Tháng tám, 2022 12:09
đang hay. cảm ơn các bạn đã dịch.
khanhdeptrai95
25 Tháng bảy, 2022 13:13
Truyện hay, hôm bữa đói quá qua convert đọc mà nuốt ko trôi :( Bị thích thể loại yy main chính hơn ng như này, mà sau Cực phẩm gia đinh thì chả thấy có bộ nào mà đọc nữa :(
MLXG2017
20 Tháng bảy, 2022 09:50
Chấm câu lung ta lung tung, không biết dùng chấm phẩy với chấm than à!?
Hieu Le
06 Tháng bảy, 2022 23:37
Đọc mấy chương thấy cũng được nên e kiếm bản cvt đọc đây, chứ bản dịch nuốt không trôi. Góp ý một chút với dịch giả là nên tham khảo thêm tiểu thuyết truyền thống để xem cách người ta sử dụng ngữ pháp, nhất là mấy bộ dịch từ nước ngoài ý. Không chỉ ngữ pháp mà còn nhiều cái nữa, chứ thế này thì bác để bản dịch nghĩa có khi còn hay hơn dịch.
Mạnh Mạnh
02 Tháng bảy, 2022 01:00
²⁶⁴ sao mà Như đàn bà thế tự để chui lại cho người ta nắm.nhiều chỗ đọc ức chế quá
Ngọc Trường
17 Tháng sáu, 2022 13:26
truyện hay ủng hộ dịch tiếp nha
truesword
13 Tháng sáu, 2022 14:23
mãi mới thấy lên 1c, chờ mòn cả răng luôn á
BÌNH LUẬN FACEBOOK