Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 976: Cậu muốn chết sao?

A !”

Người đàn ông đó ôm đùi ngã trên đất,
gào lên một tiếng thét thê thảm xé giọng.

Mấy người vội vã nhìn.

Họ thấy một chân của người đàn ông
đó vậy mà đã bị Phan Lâm đá gãy.

“Gì cơ?”

Khắp nơi vang lên tiếng hít sâu căng
thẳng.

Phan Lâm yên lặng nhìn Lưu Hải Nam
và cô gái xinh xắn, nhẹ nhàng nói: “Chỉ với
thủ đoạn này thôi, e là không thể ngũ mã
phanh thây tôi được rồi!”

Nói xong, anh liền nhấc chân, hung

hăng đá lên người gã đàn ông kia một phát.

Độp!

Cả người gã ta bay lên, nặng nề rơi
xuống đất, lập tức ngất đi.

Hai cú đá này đã xử lí xong người bên
họ....

Quá đáng sợ rồi đó?

Mọi người hoảng hồn.

“Sự huynh, trông có vẻ đã gặp phải
con nhà nòi rồi!” nữ tử xinh xắn híp mắt nói.

“Người dám đến Đông Hoàng sơn, có
ai không phải là người luyện vó chứ?
Nhưng ở đây, có một hai chiêu thì bằng ai?
Đến lúc cuối không phải vẫn sẽ chôn thân
ở đây sao?” Lưu Hải Nam không sợ hãi
chút nào, thấp giọng quát lên: “Giết cho
ta!”

“Vâng, sư huynh!”

“Giết!”

Những người còn lại đua nhau hét, lập
tức xông lên đánh về phía Phan Lâm.

Vị trí công kích của bọn họ võ cùng
trọng yếu, đều là những chỗ quan trọng
trên người Phan Lâm.

Không phải là cổ thì sẽ là tim.

Mỗi một chiêu đều rất đáng sợ.

Nếu như bị trúng một cú đá hay một
nắm đấm này, vậy thì người bình thường sẽ
chết ngay tại chỗ, dù có là người luyện võ
đi chăng nữa, thì cũng có thể sẽ tàn phế
ngay lập tức.

Chỉ là.

Khoảnh khắc những người này đến
gần Phan Lâm, Phan Lâm lại đột ngột mất
tích.

“Cái gì?”

Nụ cười trên môi nữ tử xinh xắn cứng

đờ lại.

“Tốc độ nhanh quá đi!”

Lưu Hải Nam cũng không nhịn được
mà chau mày lại.

Hắn thấy Phan Lâm cũng nhấc nắm
đấm lên, công kích vào ngay chỗ đối
phương vẫn chưa công kích được ban
nây....

Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!..

Nắm đấm nện lên nắm đấm của đối
phương.

Cú đá của anh nện lên chân của đối
phương.

Mỗi một chiêu đều lưu loát vô cùng.

Nhưng sự uy hiếp của mỗi chiêu này
đều rất đáng sợ.

Rắc! Rắc! Rắc!....

Ngay sau đó, những âm thanh thánh

thót vang lên.

Sau đó, những người xông đến đánh
Phan Lâm toàn bộ đều bay ra ngoài, ngã
trên đất, luôn miệng rên rỉ.

Người thì ôm tay, người ôm chân, ai
cũng không đứng lên được.

Tất cả những chuyện này chỉ xảy ra
trong nháy mắt mà thôi.

Nữ tử xinh xắn trầm lặng.

Lưu Hải Nam cũng vừa mới nhận ra
rằng, lần này hắn ta đã chọc nhầm người
rồi....

“Nhìn thấy chưa? Sư huynh, sư tỷ,
nhìn thấy chưa? Ta đã nói người này không
tầm thường rồi mà? Ta đã nói rồi mài”
Thiếu nữ trước đó chỉ Phan Lâm, vội vã kêu
lên.

“Câm mồm!” nữ tử xinh xắn thấp
giọng.

Thiếu nữ không ho he gì thêm.

“Sư huynh! Bây giờ tính thế nào?” nữ
tử xinh xắn nhìn Phan Lâm, hỏi.

“Bây giờ rồi, chúng ta còn có thể lùi
bước được sao? Bên sư huynh còn đang há
mồm đợi chúng ta kia kìa! Nếu như không
lấy được đồ đem về, chúng ta sao xứng
được với lòng tin của mọi người?”

Lưu Hải Nam sắc mặt lạnh lẽo, nắm
chặt nắm đấm, trực tiếp đi sang bên kia.

Trông có vẻ Lưu Hải Nam định tự mình
động thủ rồi.

“Các người không phải đối thủ của tôi,
hà tất phải tự làm khổ mình chứ?”

Phan Lâm lắc đầu, không nhịn được
nói.

“Hừ! Thế thì chưa chắc đâu!” Lưu Hải
Nam lạnh lùng hừ một tiếng, cánh tay đột
nhiên động đậy.

Keng !

Tiếng kiếm kêu lên thánh thót.

Sau đó, Lưu Hải Nam kút ra một thanh
nhuyễn kiếm sáng loáng từ trong đai lưng ra.

Nhuyễn kiếm mềm mại như một con
rắng đang nhảy múa, lập tức phi về phía
Phan Lâm.

Nam tử một tay cầm kiếm, cánh tay lay
động.

Không thể không nói, khí thế và tốc độ
của người đàn ông này khiến người ta kinh
ngạc, không chỉ mạnh hơn những người
xung quanh một bậc.

Nhưng đối với Phan Lâm mà nói...thế
vẫn không đủ.

“Chết!”

Gã ta hô lên một tiếng, hai mắt dữ tợn,
nhuyễn kiếm trong tay hướng về phía yết

hầu Phan Lâm, tuy là nhuyễn kiếm, nhưng
lại âm hiểm vô cùng.

Nếu như nhát kiếm này đâm vào yết
hầu Phan Lâm thật, vậy chắc có thề sẽ phá
nát đầu anh ra mất.

Nhưng trước thế đánh của thanh kiếm,
Phan Lâm đột nhiên giơ hay ngón tay ra,

kẹp giữa thân kiếm mềm mại đang xông về
đầu mình.

Đột nhiên, thanh kiếm đang cong
bỗng thẳng hẳn lại.

Nhưng cũng không thể tiến thêm chút
nào nữa.

“Gì cơ?”

Nữ tử xinh xắn cũng ngần người ra,
còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.

Người này....chỉ dùng hai ngón tay thôi
' mà đã có thể phá vỡ đòn tiến công của Lưu
Hải Nam sao?

Đáng sợ biết mấy!
“Không thể nào được!”
“Chẳng lẽ...đến cả sư huynh cũng
không thể địch lại người này!”

“Ta không tin, ta không tin...”

“Rốt cuộc đây là ai thế?”

“Hắn ta trẻ như thế mà đáng sợ
nhường ấy."

Những âm thanh run rấy vang lên
khắp nơi.

Mắt Lưu Hải Nam trừng lớn như mắt
trâu bò.



Nhưng hắn ta vẫn không từ bỏ, nghiến
răng nghiến lợi hét lên, muốn thu kiếm trở
lại, để công kích thêm lần nữa.

Nhưng dù hắn ta có cố sức thế nào, thì
thanh kiếm vẫn như mọc ra từ tay của Phan
Lâm vậy, không thể rút ra được....

“Anh có chút thực lực này thôi, mà
cũng học theo người ta đi cướp đồ hả? thế
này chẳng bằng đi nạp mạng đó.”

Phan Lâm nhạt giọng nói, rồi liền thả
tay ra.

Hắn ta không kịp phòng bị, nắm lấy
kiếm lùi ra đằng sau, trông nhếch nhác vô
cùng.

Đợi đến khi hắn ta ồn định lại, đứng
vững, Phan Lâm đã đứng ngay trước mặt
hắn....

Hơi thở hắn ta ngưng lại, cả người
cứng đờ đứng ở chỗ cũ...

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK