Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 887: Khó chống đỡ được được

Nhà họ Vương.

“Cái gì? Khám chữa bệnh miễn phí?”

Ông Vương ngồi trong thư phòng
không kềm được ngớ người ra, không thể
tin được nhìn chằm chằm Vương Khang
đang bước vào.

“Ba, ba nói bác sĩ thiên tài Lâm đây là
ý gì? Đang yên đang lành, anh ta lại làm cái
gì mà khám chữa bệnh miễn phí cơ chứ?
Khám chữa bệnh miễn phí này có thể giải
quyết được tình trạng khốn khó hiện nay
của Dương Hoa không? Vương Khang nghi
hoặc hỏi.

Ông Vương suy tính một chút, trầm
giọng nói: “Con đã đi hỏi qua hay chưa,

buổi khám chữa bệnh miễn phí ngày mai
chỉ có bác sĩ thiên tài Lâm tham dự à?

“Cái này ... con cũng không rõ lắm, tin
tức trên mạng nói là mười giờ sáng ngày
mai bác sĩ thiên tài Lâm ở trước cửa lớn
Dương Hoa khám chữa bệnh miễn phí,
ngoài tin này ra không có tin nào khác
nữa.” Vương Khang lắc đầu nói.

Ông Vương cau mày lại.

“Không thích hợp, không phù hợp...”
Ông lầm bầm nói, không ngừng suy nghĩ.

“Ba, sao lại không phù hợp? Lúc này
bác sĩ thiên tài Lâm chỉ có thể chọn con
đường này mới là lựa chọn sáng suốt nhất.”
Vương Khang cươi nói: “ Cậu ta không còn
lựa chọn nào khác.”

“ Khám chữa bệnh miễn phí là một
cách làm rất tốt, nhưng... chỉ là khám chữa
bệnh miễn phí thật sự có thể xóa bỏ được
những lời đồn đại không tốt trên mạng về

Dương Hoa sao? Thật có thể ngăn cản dư
luận sao? Sợ là hiệu quả sẽ không được tốt
như chúng ta tưởng tượng!” Ông Vương lắc
đầu.

“Cho dù là không đạt được hiệu quả
như đề ra cũng không thể làm sao được,
Bác sĩ thiên tài Lâm bây giờ còn có thề có
con đường nào khác sao?

Ông Vương không tiếp lời, mà suy nghĩ
một hồi, bỗng nhiên trầm giọng nói: " Đi,
con đi tới hiệp hội y tế Giang Thành một
chuyến, tìm người quen, nghe ngóng xem.”

“Nghe ngóng cái gì?” Vương Khang
ngây ra hỏi.

“Xem xem có bác sĩ nổi tiếng nào đến
Giang Thành không.”

“Cái này... được rồi, ba.”

Vương Khang thấy mơ hồ , nhưng vẫn
là rời khỏi thư phòng.

Ông Vương dựa vào ghế, hít một hơi
thật sâu, nhìn chằm chằm vào đồng hồ treo
tường, có chút thất thần.

“Ngày mai, cần phải gây ảnh hưởng
đến toàn bộ Giang Thành thậm chí là cả
nước, Dương Hoa có thể tiến xa hơn hay
lao xuống vực sâu hay không đều phụ
thuộc vào bản lĩnh của cậu, chủ tịch Lâm à..

Trong phòng làm việc.

Lâm Huy vừa kết thúc cuộc gọi với Đỗ
An Nam, trên mặt toàn là ý cười.

“Khám chữa bệnh miễn phí? Nực cười,
tôi phải công nhận rằng y thuật của cậu
quả thực cao siêu, nhưng có thể chứng
minh với mọi người rằng thuốc của Dương
Hoa cậu là thật, là cậu trong sạch, nhưng
cậu có thề chứng minh với tất cả mọi người
trên thế giới này được không? Bác sĩ thiên
tài Lâm à, cậu chỉ có một cái miệng, mà

chúng tôi lại có nhiều cái miệng như vậy,
cậu nghĩ xem mọi người sẽ tin ai? Thật là
một hành động ngu xuẩn.” Lâm Huy giống
như là tự nói với mình, ánh mắt đầy tự tin.

“Giám đốc Huy, anh cảm thấy chuyện
khám chữa bệnh miễn phí của chủ tịch
Lâm lần này thế nào.?” Người ở bên cạnh
cười hỏi.

“Đã là đường cùng rồi, không còn
cách nào tốt hơn nữa, chỉ có thể cố gắng
dựa vào sức lực bản thân để đảo ngược
tình thế, chỉ tiếc là, cục diện bây giờ, đã
không còn là sực lực của con người có thể
làm được nữa!” Lâm Huy cười nhạt nói.

“Tức là, Dương Hoa sắp xong đời rồi?”

“Chỉ có trong khoảng thời gian 5 ngày
kể từ lúc chủ tịch Lâm nói, thì ngày mai,
chính là ngày thứ 5 rồi, sau 5 ngày thuốc
mới của cậu ta vẫn còn chưa được đưa ra
thị trường, vậy thì, uy tín của cậu ta sẽ giảm

xuống thậm tệ, chúng ta sẽ lại tạo ra một
làn sóng khác, đập tan những gì còn lại
cuối cùng của Dương Hoa, sau đó, Dương
Hoa sẽ liền sụp đồ, không thể gượng dậy
nổi nữa, Hàng trăm công ty này của chúng
ta từng người từng công ty có thể nuốt
chứng khối tài sản kếch xù này, Dương Hoa
được định sẵn phải thành lịch sử?” Lâm
Huy cười lớn.

“Tổng giám đốc Huy quả nhiên thông
minh! Chủ tịch Lâm kia còn quá trẻ, quá
non nớt!”

“Đúng vậy, quá non nớt! Ngông
cuồng! Người trẻ ngông cuồng cũng tốt,
nhưng cũng phải tùy từng chỗ, chủ tịch
Lâm trẻ tuổi này sẽ phải trả giá cho sự ngạo
mạn ngông cuồng của mình!”

Phan Lâm đậu chiếc Ferrari ở ngoài
đường lớn đối diện với tập đoàn quốc tế

Duyệt Nhan, rồi di bộ về phía cổng chính.

Đêm rồi.

Nhưng đèn trong phòng Lý Ái Vân vẫn
còn sáng.

Cô hình như không ngủ được, ngồi
bàn xem tài liệu, bên cạnh để một ly rượu
vang đỏ.

Cô ôm trán, dáng vẻ đau khổ, chân
mày nhu lại, cau có.

“Anh nhớ em sẽ không vô cớ mà uống
rượu?” Phan Lâm bước vào phòng.

“Khoảng thời gian này không uống
chút rượu, em sợ là sẽ không ngủ được.” Ly
Ái Vân không ngầng đầu lên, khàn giọng
nói.

“Là bởi vì chuyện của Dương Hoa
sao?” Phan Lâm nói.

"Chấn động của Dương Hoa gây nên
** đối cới công ty em quá lớn, đặc biệt là

vấn đề thuốc mới bùng lên trong hai ngày
nay." Lý Ái Vân than thở: ” Lần này có thể
sẽ gây ra xáo trộn lựa chọn nhãn hiệu trong
giới kinh doanh trong nước. ˆ

“Em định thế nào?“ Phan Lâm hỏi.

“Lâm Huy ông ta ném cho em một
cành ô liu, nhưng , em từ chối rồi.” Lý Ái
Vân than nhẹ một tiếng.

“Hả?” Phan Lâm khá kinh ngạc.

Lâm Huy vậy mà lại giơ tay giúp Lý Ái
Vân lần này sao?



“Sao em không trả lời? Tình thế trong
nước bây giờ của Lâm Huy bây giờ cũng
không kém gì Dương Hoa.” Phan Lâm hỏi
cô.

“ Mặc dù tập đoàn quốc tế Duyệt
Nhan của em hiện tại tình hình phát triển
rất tốt, nhưng Lý Ái Vân em không phải là
người quên mình là ai, lúc em khó khăn

nhất, là Dương Hoa đã giúp đỡ em, nếu như
lúc này em nhận sự giúp đỡ của Thiên
Hằng, thì Lý Ái Vân em còn xem là loại
người gì?” Lý Ái Vân lắc đầu nói.

Phan Lâm trầm mặc.

Lúc sau, mới nhẹ nhàng hỏi.

“Vậy em nghĩ lần này, Dương Hoa có
thể vượt qua hay không?”

“Em cũng không biết.” Lý Ái Vân lòng
dạ rối bời, lại khản giọng nói: “Nhưng nhìn
tình hình trước mắt, đoán là... khó chống đỡ
được...”

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK