Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1896: Cầu y

Bốp một tiếng, tiếng tát vang dội vang lên
trên đường phố.

Cả người Phó Khải Trạch lảo đảo lùi vê phía
sau hai bước, đặt mông ngồi xuông đất, thế
nhưng anh ta đã nhanh chóng lập tức đứng lên,
cúi đầu không dám nói gì, cho dù trên mặt anh ta
là một dấu bàn tay đỏ ửng.

“Mày đúng là một thằng phế vật thành sự
không có, bại sự lại có thừa! Tao giết chết mày”

Trước mặt anh ta là một người phụ nữ mặc
váy đỏ, gương mặt xinh đẹp nhưng lại tràn đầy
lửa giận, cô ta vừa quát lại vừa tát anh ta thêm
mấy cái.

Hai bên mặt Phó Khải Trạch trực tiếp bị đánh
cho sưng lên, nước mắt đảo quanh hốc mắt, thế
nhưng lại không dám khóc.

Người phụ nữ kia có chút chán nản, sau khi
cô ta tát Phó Khải Trạch mấy cái thì ngồi xổm
xuống đất òa khóc.

“Chị à, chị đừng buồn, thật ra còn có thể cứu
được ông nội, bây giờ chúng ta chỉ cần câu xin
bác sĩ Lâm ra tay chữa trị, nhất định có thể cứu
sống được ông nội.” Phó Khải Trạch khóc không
ra nước mắt nói.

“Thật ư?”

“Chị, chẳng lẽ chị chưa nghe qua y thuật của
bác sĩ Lâm à?” Phó Khải Trạch hỏi lại.

Người phụ nữ lau nước mắt, trong mắt lóe lên
sự kiên nghị, nghiêm túc gật đầu.

“Được rồi, nếu đã như thế thì để chị đi tìm anh

ta"

Trở lại khách sạn, Phan Lâm đi rửa mặt.

Chiêm Nhất Đao lập tức đứng dậy.

“Cậu Lâm, bên nhà họ Phan kia vẫn đóng
chặt cửa chính như cũ, bọn họ không tỏ bất cứ
thái độ gì, chúng ta có nên áp dụng hành động
đánh đến tận cửa không?”

“Không cân đâu, nhà họ Phan đã tỏ thái độ
rồi"

“Đã tỏ thái độ rôi ư? Bọn họ... Tỏ thái độ khi
nào chứ? Thái độ gì?”

“Chuyến đi này của tôi chính là đại biểu cho
thái độ của nhà họ Phan, được rồi, ông đừng hỏi
nhiều như thế làm gì, sau này ông sẽ rõ thôi, gọi
tất cả mọi người trở về đi, tạm thời không nên ra

ngoài nữa” Phan Lâm đốt một điếu thuốc, mỉm
cười nói.

Điều này làm cho Chiêm Nhất Đao cảm thấy
khó hiểu.

Không phải Phan Lâm bị gọi đi ăn cơm ư? Vì
sao lại liên quan đến nhà họ Phan?

Cốc cốc cốc.

Lúc này bên ngoài có tiếng gõ cửa rồi.

Phan Lâm lập tức đi đến mở cửa, đã thấy vẻ
mặt ngập tràn áy náy của Kỳ Tuyết Mạn ở ngoài
cửa.

“Bác sĩ Lâm, vô cùng xin lỗi vì đã để anh gặp
phải chuyện như thế, rất xin lỗi, rất xin lỗi” Kỳ
Tuyết Mạn khom người xin lỗi, vẻ mặt của cô ta
cũng rất căng thẳng.



“Cô Kỳ, cô không cần xin lỗi, chuyện đã qua



----------------------------



Tham gia Facebook Group để đọc sớm nhất

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK