Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 264 Không công bằng thì dẹp hết đi!

Ngay cả Kiếm Vương cũng đứng lên bảo
vệ Ưng Thanh Hải... Ưng Thanh Hải rốt cuộc
là thân thánh phương nào?

Phải biết rằng, Kiếm Vương là người ngay
cả Văn Minh Tâm cũng không nể mặt, nhưng
ông ấy lại ra mặt vì Ưng Thanh Hải này...

Một số khách không biết không biết Ưng
Thanh Hải là ai đều đã bị sốc.

Phan Lâm mặc kệ.

Theo quan điểm của anh, những người
cản đường anh thì đều là kẻ thù của anh.

Anh lật tay đập thanh kiếm gỗ.

Tuy nhiên, thanh kiếm gỗ đột ngột rung

chuyển, một luồng khí rất đặc thù từ trên
truyền xuống, Phan Lâm không hiểu võ công,
bị sức mạnh của luồng khí kia làm cho chấn động.

Mọi người đều sáng mắt lên.

“Nhóc à, cậu vẫn ra tay sao? Thật không
biết là tốt xấu gì!” Kiếm Vương hình như có
chút không vừa lòng, một mình nuốt một
ngụm rượu, lạnh lùng nói.

"Bác sĩ Lâm, anh nhìn thấy chưa? Ngay
cả Kiếm Vương cũng bảo vệ tôi, vậy anh lấy
gì để đấu với tôi? Tôi không biết mối quan hệ
của anh và Trịnh Tú Lan là gì, nhưng tôi hy
vọng anh có thể suy nghĩ cho bản thân mình,
đừng vì một người phụ nữ mà hủy hoại
tương lai của anh!”

Nói xong, Ưng Thanh Hải úp ly rượu
trong tay, đổ rượu bên trong lên giày, nhàn

nhạt nói: "Người khác tôn trọng anh, bởi vì
anh giỏi y thuật, nhưng trong mắt tôi anh
không phải là cái thá gì cả. Bác sĩ Lâm, tôi sẽ
cho anh một cơ hội, anh chỉ cần bò qua đây,
liếm rượu trên giày của tôi, tôi sẽ để anh đi, sao nào?"

Vừa dứt lời, những người đứng chặn
trước mặt Phan Lâm tự động bước sang một bên.

Ngay cả Kiếm Vương cũng trở lại vị trí
của mình, tiếp tục ăn uống.

Phan Lâm yên lặng theo dõi tất cả
chuyện này, anh cuối cùng cũng biết tại sao
Trịnh Tú Lan lại cố gắng để rời đi, cuối cùng
cũng hiểu được tại sao những người này lại
sợ giáo phái Thiên Địa như vậy.

Làm gì có ai ở đây có thể so sánh được
với những người mà anh đã tiếp xúc trước đây.

Hiện giờ, việc so tài đâu chỉ dựa vào sức
mạnh được.

"Thú vị, thú vị đấy..."

Phan Lâm mỉm cười.

Ẩn trong nụ cười đều thấp thoáng cả sự
tàn nhẫn.

Những người xung quanh đều thấy khó hiểu.

'Anh chàng này bị gì vậy?”

"Bác sĩ Lâm không phải là bị đả kích đến
đầu óc không bình thường luôn rôi đấy chứ?”

"Có thể... Dù sao vị kia tới ngay cả Kiếm
Vương cũng nguyện ý ra mặt giúp. Tuy rằng
bác sĩ Lâm trẻ tuổi đầy triển vọng, nhưng so
với vị kia vẫn chênh lệch quá nhiều..."

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK