Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chương 934: Điên cuồng
Từ sau khi tập đoàn Chính Hoa bị Đồ
Nam An mang sáp nhập vào Dương Hoa,
nhà họ Dương đã xem Dương Hoa là đối
thủ rồi, bắt buộc phải diệt sạch khí thế của
bọn họ.
Đối với tất cả tình hình của Dương
Hoa, nhà họ Dương cũng đã điều tra qua.
Quy mô của Dương Hoa bây giờ quả
thật đã vượt qua sức tưởng tượng của nhà
họ Dương, nhưng kinh tế của Dương Hoa
cũng vì chuyện này mà rơi vào thế kẹt,
khắp nơi đều cần tiền, nếu như nguồn vốn
xuất hiện vấn ở bất kỳ chỗ nào cũng sẽ
kích phát ra một loạt các phản ứng dây
chuyền.
Trong tình hình như vậy, chủ tịch Lâm

có lẽ không có quá nhiều tiền để di đấu giá
núi Tử Khoáng chứ.

35 triệu tỷ?

Cậu Ba nhà họ Dương tin rằng, cho dù
là lấy 350 nghìn tỷ, đối với chủ tịch Lâm mà
nói cũng đã là giật gấu vá vai rồi... Anh căn
bản không có nhiều tiền mặt đến như vậy!

Thế nhưng... vì sao chủ tịch Lâm còn
tự tin như không mà hô ra một cái giá trên
trời như vậy?

Anh ta thật sự khát khao núi Tử
Khoáng như vậy hay sao?

Sắc mặt của cậu Ba nhà họ Dương rất
không tự nhiên.

Hiện trường là một mảnh ồn ào.

Vô số người lấy làm kinh ngạc.

Số tiền đấu giá như thể này là chuyện
mà rất nhiều người còn chưa nghe đến
nữal

“Không hổ là bác sĩ Lâm.”

“35 triệu tỷ? Xem ra chủ tịch Lâm là
chắc chắn phải có được rồi!”

“Anh ấy ra một cái giá như vậy, e là cậu
Ba rất khó để bước xuống nha.”

“Lần này có cái để xem rồi!”

Mọi người chụm đầu bàn tán, thảo
luận sôi nồi.

Cậu Ba nhà họ Dương nhíu chặt đầu
mày, giống như là đang suy tính gì đó.

“Cậu chủ, bây giờ nên làm thế nào?”
Người bên cạnh dè dặt thận trọng hỏi.
“Tăng giá” Cậu Ba nhà họ Dương nhân
nhạt nói.

Người bên cạnh gật đầu, lập tức bước
lên phía trước: “Cậu chủ nhà tôi ra giá 35
triệu 30 nghìn 500 tỷ!”

“70 triệu tỷ!"

Huỳnh Lam bên kia dường như ngay

lập tức theo giá.
Trời đất!
Tất cả mọi người ở hiện trường đều
điên cuồng hít một ngụm khí lạnh.
Điên rồi!
Tuyệt đối là điên rồi!
Cái giá này mà cũng dám đưa rai
Chủ tịch Lâm nhất định là điên rồi!
Không lẽ là anh muốn bán Dương Hoa
đề đi mua núi Tử Khoáng này đấy chứ!!
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt
nóng bỏng nhìn chằm chằm phòng VIP kia.
Thậm chí còn có người rút điện thoại
ra quay lại khung cảnh của cuộc đấu giá.
Phải biết rằng, số tiền giao dịch khủng
khiếp như thế này trước nay chưa từng có.
Người của nhà họ Dương bên này đều
sốt ruột, ai nấy đều nghiến chặt răng, có vẻ

nhà họ Dương mà nói cũng đã là một con
số không nhỏ rồi.

Nhưng sau khi nghĩ đến núi Tử Khoáng
tương lai sẽ mang đến cho gia tộc lợi
nhuận khổng lồ, bọn họ vẫn cảm thấy loại
đầu tư này là đáng giá.

“Tăng giá!”

Lúc này, cậu Ba nhà họ Dương đột
nhiên trầm giọng hét.

“Cậu chủ, không nói với gia tộc một
tiếng sao?” Người bên cạnh lập tức hỏi.

“Đã đến lúc này có nói cũng không kịp
nữa rồi, lấy được núi Tử Khoáng trước rồi
nói!” Cậu Ba nhà họ Dương trầm giọng nói.

Những người trong phòng VIP gật đầu.

Người nhà họ Dương tập tức hô lên
tiếng.

“70 triệu 350 tỷ!”

Lời này vừa dứt, hiện trường lại xôn

xao một lần nữa.

Huỳnh Lam xoay người nhìn chủ tịch
Lâm.

Ông đã có hơi không dám hét giá nữa
rồi.

Tuy nhiên Phan Lâm lại tự mình đứng
lên, đi ra bên ngoài phòng VIP, nhìn những
người bên dưới, bình tĩnh nói: “105 triệu
ty!"

Người nhà họ Dương nghe xong đều
không khỏi cảm thấy da đầu tê rần.

Hô hấp của các khách mời đều sắp
cứng lại rồi.

Cái gì gọi là đại gia?

Có lẽ chính là đây chứ đâu!

Nhưng với tài lực hiện nay của Dương
Hoa, thật sự nếu muốn trả hết chừng này
tiền, vậy chắc chắn trăm phần trăm là phải
bán Dương Hoa đi rồi.

Nếu như bán Dương Hoa di để lấy
được núi Tử Khoáng, nghiêm túc mà nói thì
chủ tịch Lâm cũng không thiệt.

Nhưng thấy cách mà chủ tịch Lâm hét
giá như thế này, hôm nay anh căn bản là
bắt buộc phải lấy được! Nhất định phải lấy
cho bằng được núi Tử Khoáng:

Ai cũng đều không ngăn cản được:

Lần này, cậu Ba nhà họ Dương do dự
rồi.

Cái giá này nhà họ Dương cũng không
dám nhận loạn...

“Cậu Ba, cái này vượt quá nhiều so với
dự toán rồi, hay là thôi đi.” Người bên cạnh
khuyên nhủ.

“Không sai, 105 triệu tỷ, tính thêm cả
giá thành khai thác, đầu tư trước sau, còn
có nhân lực và thời gian, cuối cùng có thể
kiếm được bao nhiêu, quả thực không dễ

dự tính.” Lại có người khuyên nói.

Cậu Ba nhà học Dương im lặng gật gật
đầu.

Trên thực tế anh ta cũng suy nghĩ như
vậy.

Thế mà ngay tại lúc này, Phan Lâm ở
bên kia lại lên tiếng.

“Lại tăng thêm 350 tỷ 350 tỷ nữa hả?
Suy cho cùng thì cũng quá không phóng
khoảng rồi, con người tôi ấy à, mua đồ
trước giờ đều chỉ thích thứ càng tốt, về
phương diện giá cả này không quá đề ý!
Một số gia tộc không có thực lực nào đó
vẫn nên rút lui sớm thì sẽ thích hợp hơn
dấy!"

Lời này vừa nói, cậu Ba nhà họ Dương -
ngầng phắt đầu, nhìn chằm chằm vào Phan
Lâm ở bên kia.

“Cậu chủ, hắn ta đang cố ý dùng kế

khích tướng đề kích thích cậu đây, cậu
dừng để mắc bảy của hắn!” Người bên
cạnh sốt ruột nói.



“Tôi biết, nhưng nếu như mất hết mặt
mũi lại không lấy được núi Tử Khoáng, cậu
nghỉ chúng ta quay về có thể giải thích
được với gia tộc không?” Cậu Ba nhà họ
Dương hừ lạnh nói.

“Cậu chủ...”

“Tiếp tục tăng giá!” Cậu ba nhà họ
Dương hét lên.

Mọi người không còn cách nào khác,
chỉ có thể lên tiếng.

“105 triệu... lẻ 350 tỷ!”

“140 triệu tỷ!”

Dưỡng như là vừa nghe người của nhà
họ Dương vừa mới dứt lời, Phan Lâm liền
trực tiếp mở miệng nói tiếp.

Đầu óc của mọi người đều sắp nổ tung

rồi.
Bác sĩ Lâm này... thật sự muốn lấy
Dương Hoa đề đổi lấy núi Tử Khoáng sao??

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK