Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1895: Không ai tin tưởng y thuật của tôi

Ông cụ Hứa vô cùng kích động, trên gương
mặt già nua đều là ý cười, đôi mắt không ngừng
lóe lên ánh sáng, giỗng như nhìn thấy thứ gì ghê
gớm.

Mọi người có mặt ở đây lờ mờ.

Nhất là ông Tịch chủ nhân của bữa tiệc này.

“Ông là?” Phan Lâm cũng có chút hoang
mang.

Anh không biết ông cụ trước mặt này.

“Ha ha, cậu Lâm, cậu đúng là quý nhân hay
quên, lão già này là Hứa Thiên Vỹ! Là chủ tịch của
công ty y dược quốc tế Phong Vỹ! Tháng trước

được chủ tịch Long mời đến thăm tổng bộ của
Dương Hoa, từng gặp mặt chủ tịch Lâm một lần!
Chủ tịch Lâm ngài quên rôi à? Chúng ta còn nói
vài câu với nhau đấy!” Ông cụ Hứa cười nói.

“Vậy sao? Xem ra chúng ta rất có duyên”

Phan Lâm lạnh nhạt nói, không nghi ngờ.

Tuy anh không thay đổi quá nhiều, nhưng
hình tượng có chút chênh lệch với tin tức trên TV,
nhưng mà ông cụ này vẫn nhận ra anh, đủ để nói
lên những lời ông cụ nói là thật, lúc trước từng
gặp mình.

Nhưng những lời của ông cụ khiến mọi người
ở đây rung động.

“Chủ tịch Lâm? Bác sĩ Lâm?”

“Là chủ tịch của Dương Hoa ở Giang Thành
sao?”

“Sao lại thế được? Vị này chính là bác sĩ Lâm
tiếng tăm lừng lẫy đó á?”

“Không đúng! Tôi từng thấy bác sĩ Lâm ở trên
tivi, không phải như vậy!”

“Nhưng mà nhìn kỹ, vẫn thấy giống!”

Các tân khách bàn tán xôn xao, rung động
hoặc kinh ngạc.

Thực ra Phan Lâm chỉ hơi thay đổi bên ngoài
một chút, nếu nhìn kỹ, vẫn thấy rất giống bác sĩ
Lâm, nhưng mà không ai tin bác sĩ Lâm tiếng tăm
lừng lẫy ở Giang Thành sẽ tới một bữa tiệc ở Yến
Kinh, hơn nữa không có ai giới thiệu, cho nên
không ai liên tưởng tới phương diện này.

“Khác với trên tivi sao? Đương nhiên phải
khác rồi! Bây giờ trên màn hình có mấy cái là
thuần tự nhiên? Các người nhìn thấy đều là truyên
thông chỉnh sửa lại cho bác sĩ Lâm, bộ dạng của

bác sĩ Lâm hiện giờ, mới là bộ dạng chân chính.”
Ông cụ Hứa hừ lạnh nói.

Mọi người im lặng.

Sắc mặt mỗi người đều vô cùng kỳ lạ.

Nhất là đám người châm chọc khiêu khích lúc
trước.

Đương nhiên, rung động nhất vân là Kỳ Tuyết
Mạn, đám người Từ Thiên Hàn.

“Phan Minh Lâm? Bác sĩ Lâm? Đúng vậy...
Mình sớm nên đoán được, anh ấy là bác sĩ Lâm
mới đúng?” Đôi mắt Kỳ Tuyết Mạn mở to, đờ đẫn
lẩm bẩm, nhưng biểu cảm có chút thất thần.

Còn đám người Từ Thiên Hàn, thiếu chút nữa
quỳ xuống.



Ông cụ Hứa có chút hoang mang nhìn mọi
người có vẻ kỳ lạ, lông mày nhíu chặt, đoán được



----------------------------



Tham gia Facebook Group để đọc sớm nhất

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK