Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1170: Cướp sạch thôn Dược Vương

“Điệu hổ ly sơn ư?”

Tất cả người của thôn Dược Vương đều
cảm thấy da đầu run lên, đầu óc trống rỗng.

“Nơi phát ra âm thanh... Đó là vườn
thuốc của tổ tiên! Không! Vườn thuốc của tổ
tiên gặp chuyện không may rồi! Nhanh đi
cứu viện vườn thuốc của tổ tiên! Nhanhl”

Một ông cụ của thôn Dược Vương thê
lương la lên.

Người của thôn Dược Vương vô cùng sợ
hãi, vội vàng xông về nơi đó.

Hiện trường lập tức trở nên rối loạn, mọi
người không để ý đến đám người đeo mặt nạ
nữa, quay đầu chạy như điên vê phía vườn

thuốc của tổ tiên.

“Hình như thuận lợi rồi.”

“Chúng ta rút thôi!”

Đám người đeo mặt nạ bàn bạc một lát,
lập tức rút khỏi.

Chỉ một lát sau mọi người đã chạy hết
không còn bóng dáng.

Đám người Niệm Sinh vô cùng lo lăng
xông về phía vườn thuốc của tổ tiên.

Nhưng mà tới gần vườn thuốc của tổ
tiên, thì thấy ở cửa có đứng mấy bóng người
như pho tượng.

Đó là vệ sĩ canh giữ ở vườn thuốc của tổ
tiên.

Thân thủ của bọn họ đều bất phàm, đều
là võ y cường đại.

Nhưng lúc này bọn họ giống như bị
người ta định thân, không thể nói chuyện
không thể nhúc nhích, chỉ có thể duy trì hơi
thở cơ bản nhất.

Sắc mặt mọi người thay đổi.

Niệm Sinh vội vàng tiến lên, thoáng kiểm
tra một lát, phát hiện trên cổ đám người này
đều có một cái kim châm cứu lóe sáng.

“Bọn họ bị người ta dùng kim châm cứu
phong bế huyệt vị!”

Niệm Sinh quát khẽ.

“Nhanh đi vào bên trong nhìn xeml” Ông
cụ lúc trước vội vàng kêu lên.

Mọi người nối đuôi nhau mà vào.

Cửa ở vườn thuốc của tổ tiên do sắt đặc
biệt tạo ra, bom đều không làm nổ được.

Nhưng mà lúc này cửa đã bị người ta nổ
nát, cửa nghiêng ngả xoay vặn, mảnh vụn rơi
trên đất, một cái động †o xuất hiện giữa tâm
mắt mọi người.

“Đây là... Lực của con người đập bể
sao?” Có người run run nói.

Lực của con người có thể đập bể cánh
cửa sao? Vậy sẽ mạnh tới cỡ nào chứ...

Xông vào vườn thuốc của tổ tiên, mới
thấy lúc này bên trong là một vùng bừa bộn.

Tất cả loại dược thảo trân quý trong
vườn thuốc đã bị người ta lấy đi, trừ chuyện
đó ra, kho dược liệu cao cấp ở bên cạnh
cũng bị mở ra, bên trong có rất nhiều giá treo
đan dược, toàn bộ đan dược đã bị người ta
lấy sạch...

“Xong rồi... Lần này... Toàn bộ xong rôi...”
Niệm Sinh ngơ ngác nhìn một màn này, cả

người như ngây ngốc.

“Ai da! Tâm huyết mấy đời của thôn
Dược Vương chúng ta, toàn bộ không còn!
Toàn bộ không còn rồi!”

Ông cụ lúc trước đặt mông ngồi dưới đất,
lập tức gào khóc lên.

“Sao có thể như vậy chứ...”

“Dược liệu mà chúng ta vất vả tạo ra, còn
có cây thuốc quý được nuôi trông... Đều bị
người ta cướp đi rồi!”

“Chuyện này nhất định là giả, mình chắc
chắn là đang nằm mơ..."

“Sao vườn thuốc của tổ tiên có thể gặp
chuyện không may? Đây là vốn liếng của
thôn Dược Vương chúng ta đấy..."

Vẻ mặt đám người của thôn Dược Vương
đờ đẫn, không nhịn được lẩm bẩm, nhưng

không thể tiếp nhận được cảnh tượng trước
mắt.

“Đúng rồi, Văn Tài! Văn Tài ở đâu?” Lúc
này, bỗng nhiên Niệm Sinh như nghĩ tới gì đó,
liên tục kêu lên.

Lúc này mọi người mới nhớ tới trong
vườn thuốc của tổ tiên còn có cao thủ lánh
đời của thôn Dược Vương, Văn Tài.

Văn Tài vẫn luôn ở bên trong vườn thuốc
của tổ tiên, chức trách của ông ta là xử lý và
bảo vệ vườn thuốc.

Thực lực của Văn Tài vô cùng phi phàm,
ở trong thôn Dược Vương cũng là nhân vật
đứng top đầu, theo lý mà nói, có ông ta ở
đây, vườn thuốc của tổ tiên nên không có
chuyện gì mới đúng.



Mà lúc này... Vườn thuốc gặp nạn, Văn
Tài đâu?



----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK