Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 470: Thiếu cảnh giác

Lăng Tiêu nhận lỗi làm cho Phan Lâm
không lường được.

Anh nhìn bộ dạng Lăng Tiêu thê thảm
như vậy cũng hít sâu một hơi, thản nhiên nói:
"Nếu cậu đã thật sự biết sai rồi, thì tôi cũng
không đuổi cùng giết tận. Nhưng hy vọng
cậu có thể nhớ kỹ bài học ngày hôm nay,
đừng có mà trêu chọc tôi, nếu không lân sau
cậu lại rơi vào tay tôi thì đừng trách tôi vô
tình." Phan Lâm vô cảm nói.

"Bác sĩ Lâm yên tâm, sau này Lăng Tiêu
không dám đối địch với anh, không dám nữa
đâu!" Lăng Tiêu quỳ trên mặt đất, khấu đầu
với Phan Lâm.

"Tự giải quyết ổn thỏa!" Phan Lâm lạnh

nhạt nói, rồi rời đi.

"Bác sĩ Lâm, xin anh hãy dừng bước."
Lăng Tiêu hồ lên.

"Còn có chuyện gì?" Phân Lâm nghiêng
người.

"Lăng tiêu bản lĩnh không bằng người,
thua trên tay bác sĩ Lâm. Dựa theo quy định,
Thiên Kiêu Lệnh trong tay Lăng Tiêu giao cho
anh, anh sẽ trở thành Tân Thiên Kiêu!

Dựa vào Thiên Kiêu Lệnh sẽ được đại hội
chứng nhận thân phận hạt giống tốt! Có cái
Lệnh này là có được thân phận hạt giống tốt,
anh sẽ có nhiều chỗ tốt." Lăng Tiêu móc ra
một khối lệnh bài bằng ngọc từ trong túi áo
bên hồng, hai tay giơ lên cao.

Phan Lâm kỳ quái nhìn lệnh bài, lại nhìn
thấy trên lệnh bài có đánh dấu một con số.

"Hai mươi?"

"Đây là bài vị!" Lăng Tiêu thấp giọng nói:
"Tôi đứng thứ 20 trên bảng Thiên Kiêu."

"Bảng Thiên Kiêu là cái gì?”

"Chính là bảng hạt giống của đại hội. Đại
hội tổng cộng có 20 tuyển thủ hạt giống. 20
người này sẽ được miễn những lần sàng lọc
của đại hội. Trực tiếp tiến vào khu kiểm tra
trung tâm, cũng xem như là một kiểu phúc
lợi. Tất nhiên, điêu kiện tiên quyết là bác sĩ
Lâm muốn cầm Thiên Kiêu Lệnh này để
chứng nhận thân phận hạt giống." Lăng Tiêu
trả lời.

"Nói như vậy, có được Thiên Kiêu Lệnh
đồng nghĩa với việc có tư cách tham gia đại
hội phải không?" Phan Lâm hỏi.

"Đúng vậy. Gia tộc Tư Mã chúng tôi vì có
lệnh bài này mà có được tư cách tham gia

đại hội. Hiện tại, tôi thua dưới tay bác sĩ Lâm,
dựa theo quy tắc của Thiên Kiêu Bảng, tôi
phải giao lệnh bài cho anh. Mong bác sĩ Lâm
hãy nhận lấy." Lăng Tiêu nói.

"Vậy sao?"

Phan Lâm khẽ nhíu mày, nhìn chằm
chằm vào khối lệnh bài kia, cuối cùng cũng
vươn tay cầm lệnh bài.

Nhưng khi anh vừa cầm lấy lệnh bài kia,
Lăng Tiêu bất ngờ nhanh chóng lấy ra một
khẩu súng lục từ trong cổ tay áo, không do
dự bản vào Phan Lâm.

Khoảng cách gân như vậy, cho dù Phan
Lâm có bản lĩnh lớn đến đâu cũng không thể
né được viên đạn, càng không kịp dùng ngân
châm đỡ đạn!

Đoàng!





----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK