Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1532: Không nỗi buồn nào lớn hơn trái tim đã chết

Một nơi chí âm chí tà ư? Hình như Phan
Lâm đã nghe qua ai đó nhắc đến thứ này, anh
nhíu mày, trâm tư suy nghĩ.

Một lát sau, anh vỗ đầu một cái.

“Huyết Kiêu!”

Phan Lâm nghĩ ra.

Lúc trước ở sơn trang Huyết Kiếm, trong
lúc tán gẫu với nhau, anh đã nghe được Huyết
Kiêu và một người khác nhắc đến vùng đất chí
âm chí tà.

Hình như bên trong Huyết Ma Tông có một
nơi đặc biệt như thế này.

“Sao thế? Cậu biết nơi nào như thế à?” Ông

lão nhìn thoáng qua Phan Lâm rồi hỏi.

“Còn cần phải nghiên cứu thêm.” Phan
Lâm cười đáp.

“Nếu như có thể nhanh chóng tìm ra nơi
như vậy, đó cũng chính là vận may của cậu,
được rồi, chàng trai trẻ à, cậu nhanh về đi, nếu
như được sự trợ giúp của Hoa Bỉ Ngạn, việc
đối phó với người phụ nữ kia, tuyệt đối không
phải là việc khó khăn gì, cậu có thể vượt qua
được kiếp nạn này” Ông lão ngồi ở trước phần
mộ của Khổ Tình Nữ, sắc mặt không thay đổi
nói.

Phan Lâm yên lặng gật đầu, cúi đầu chào
ông lão, sau đó quay người rời đi.

Thế nhưng anh còn chưa đi được mấy
bước.

Bịch một tiếng, một âm thanh trầm đục
vang lên.

Hô hấp của Phan Lâm trở nên dồn dập, vội
vàng xoay người lại, lập tức nhìn thấy ông lão
đã đập đầu vào thân cây bên cạnh, trên trán
chảy rất nhiều máu, cả người ngã sõng soài tại
chỗ.

“Tiền bối.” Phan Lâm vội vàng xông đến.

Mắt của ông lão trừng to, ánh mắt nhìn về
phía phân mộ, chật vật giơ tay lên, giống như
muốn năm lấy thứ gì đó, nhưng sau cùng cánh
tay vẫn vô lực rũ xuống.

Phan Lâm ngạc nhiên nhìn tất cả, trong
lòng anh là cảm xúc phức tạp.

Thật ra anh có khả năng cứu sống được
ông lão này, nhưng nếu ông lão đã quyết định
như vậy, như thế cho dù anh có cứu sống được
ông ta cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Nỗi buồn lớn nhất là khi trái tim đã chết.

Ông lão thà ở một nơi hoang vu như thế

này mấy chục năm, để ở gân người mình yêu,
bây giờ người mà ông ta vẫn luôn lo lắng và
tương tư đã không còn nữa, sao ông ta còn có
thế lưu luyến thế giới này nữa chứ?

Phan Lâm thở ra một hơi, đào phần mộ của
Khổ Tình Nữ lên, chôn ông lão vào trong đó,
chặt đại thụ ở bên cạnh xuống, làm một tấm
bia bằng gỗ cho hai người, sau đó xoay người
rời đi.

Buổi sáng, ánh nắng vừa lên.

Trên đường quốc lộ không có quá nhiều xe,
thỉnh thoảng có thể nhìn thấy mấy chiếc xe ô
tô riêng giá rẻ phóng nhanh như bay.

Bọn họ đều là những người đi làm ở trên
huyện.



Bọn họ không đủ tiên mua một căn nhà
trên huyện, cho nên chỉ có thể lựa chọn một
căn nhà ở xa xôi, mỗi ngày lái xe mấy chục



----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK