Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1070: Tôi đã rất nể mặt rồi

Thiệp mời ư?

Phan Lâm không có.

Anh đang muốn nói chuyện, Bích Trân
bên cạnh đã vội vàng lấy thiệp mời đã được
gấp gọn từ trong lòng ngực ra, đưa cho họ.

"Chúng tôi là người Diêu Kỳ cốc, hôm nay
đến đây là có chuyện nhờ cậy gia chủ đại
nhân, kính xin cho quat"

"Diêu Kỳ cốc?"

Người nọ sợ run lên, nhìn nhìn thiệp mời,
trên mặt dũng hòa nhã hơn nhiều: "Mời vào."

"Cảm ơn”

Bích Trân thở phào một cái.

Phan Lâm không lên tiếng.

Anh nhìn ra được, thiệp mời cũng phân
chia đẳng cấp đấy, có thiệp mời viền vàng tơ
bạc, giá cả xa hoa, những người này nhìn
thấy, cũng sẽ cung kính với chủ nhân của
thiệp mời, nhưng thiệp mời của Diêu Kỳ cốc
lại rất đơn sơ, đi tới nhà họ Dương cũng
không được chào đón cho lắm.

Nhưng như vậy cũng đủ rồi.

"Giáo chủ! Bây giờ chúng ta làm gì?" Lưu
Danh Khoa ghé sát vào Phan Lâm, thấp
giọng hỏi một câu.

“Trước cùng theo Bích Trân bọn họ đi,
chúng ta tới đây là vì thuốc giải, những người
nhà họ Dương tuyệt đối sẽ không chắp hai
tay dâng thuốc giải lên cho chúng ta đâu, bởi
vậy chúng ta trực tiếp dùng sức mạnh là
được, không cần giao thiệp với bọn họ, như

vậy không có ý nghĩa!" Phan Lâm nói.

"Dạ, tôi lập tức cho người trước phân tán
chờ lệnh!"

"ừ"

Phan Lâm gật đầu.

Xuyên qua sơn động, quả nhiên là sáng
tỏ thông suốt.

Đăng sau núi là từng dãy kiến trúc tỉnh
xảo tuyệt đẹp theo phong cách cổ kính, cảnh
tượng ưu nhã, rất nhiêu người mặc đồ kỳ lạ
đi tới đi lui.

Những kiến trúc này trải dài bốn phía,
bao quanh núi lớn, quả nhiên là một nơi thế
ngoại đào nguyên.

Bích Trân tìm được quản gia nhà họ
Dương, biểu đạt ý muốn cầu kiến gia chủ, tuy
Diêu Kỳ cốc không phải môn phái lớn, nhưng

người nhà họ Dương vẫn rất nể mặt Diêu Kỳ,
mời hai người Bích Trân đi tới phòng khách.

"Anh Lâm, nếu anh đã tới đây muốn có
được mỹ nhân, vậy anh cũng đi cùng tôi đi,
làm quen một chút với gia chủ, có khi lại có
thêm mấy phân cơ hội." Bích Trân mỉm cười
nói.

"Được." Phan Lâm gật đầu, cũng không
từ chối.

Phòng khách nhà họ Dương rất lớn, giờ
phút này đã có trên trăm người đang ngồi.

Mọi người uống trà, trò chuyện với nhau.

Những người này đều là người có mặt
mũi, nếu không cũng đâu được bố trí ngôi ở
đây, được gia chủ tự mình tiếp kiến.

Phan Lâm, Bích Trân, Lưu Danh Khoa và
An Viện được xếp chỗ ngồi ở gần cửa.

Đây là vị trí kém nhất, không... được để ý
nhất.

Nhưng Bích Trân vẫn biết vị trí của Diêu
Kỳ cốc, cho nên cũng không nói thêm gì.

Ngược lại là Lưu Danh Khoa có chút tức
giận.

"Khốn nạn, nhà họ Dương dám đối xử với
Đông Hoàng Giáo chúng ta như vậy! Giáo
chủ! Tôi thấy chúng ta cũng đừng theo chân
bọn họ khách khí nữa! Trực tiếp đi tìm gia
chủ của bọn họ ra đi!" Lưu Danh Khoa thấp
giọng nói.

"An tâm một chút chớ vội!" Phan Lâm
nhấp một ngụm trà, gương mặt dưới mặt nạ
cũng không có biểu cảm gì nhiều.

Lưu Danh Khoa lại thở dài, chỉ có thể
nhẫn nhịn.





----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK