Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1410: Ai dám đánh bị thương đồ đệ của tôi

Văn phòng Dương Hoa.

“Là vị trí này ư?” Phan Lâm cầm điện
thoại di động, sắc mặt không chút thay đổi,
hỏi.

“Tôi không thể chắc chắn 100%, chuyện
của Phan Anh Hùng liên quan đến bí mật tối
cao của nhà họ Phan chúng tôi, không phải
là thứ mà người bình thường có thể tiếp xúc
đến, cho dù là tôi cũng không có quá nhiều
quyên hạn, chỗ mà tôi nói cho cậu chỉ là một
vị trí tương đối khả nghi mà thôi, tôi không
thể chắc chắn 100% là nơi đó.” Đầu dây bên
kia điện thoại vang lên giọng nói của Phan
Ngạo Thiên.

“Là như thế à? Tôi biết rôi.” Phan Lâm gật
đầu, dự định cúp máy.

“Khoan đã.” Phan Ngạo Thiên vội vàng
gọi lại.

“Còn có chuyện gì nữa à?”

“Con gái của tôi đâu?”

“Cô ta rất khỏe.”

“Tôi muốn gặp con bé.”

“Chuyện đó không được.”

“Hừ, nếu như thế, chắc hẳn con gái của
tôi đã gặp phải chuyện bất trắc, tôi cũng
không cần thiết phải tiếp tục phục vụ cho
cậu nữa." Phan Ngạo Thiên giận dữ nói.

Vẻ mặt Phan Lâm vô tội nói.

“Ngài Phan Ngạo Thiên, tôi chỉ thuê con
gái ông làm việc ở Tập Đoàn Dương Hoa mà

thôi, đãi ngộ của cô ta giống như nhân viên
của Tập Đoàn Dương Hoa vậy, tôi đâu phải
hạng trộm cướp gì, sao cô ta lại gặp bất trắc
được cơ chứ? Tôi không cho ông gặp, đó là
hiện tại là giờ làm việc... Thôi, nấu ông đã yêu
cầu như thế, vậy tôi sẽ cho ông nhìn cô ta
một lúc.”

Sau khi nói xong, Phan Lâm gọi video
call.

Dù sao vẫn cần dựa vào Phan Ngạo
Thiên, Phan Lâm nhất định phải làm an ổn
ông ta.

Lúc này đây Phan Nhã Nam đang câm
chổi quét dọn bụi ở cầu thang.

Ở cách cô ta mấy mét, có một ông lão
giống như pho tượng đứng đó, không nhúc
nhích một chút nào.

Nhìn thấy Phan Lâm cầm điện thoại di

động đi đến, Phan Nhã Nam không khỏi giật
mình, sau khi nhìn thấy rõ màn hình điện
thoại di động, cô ta nhất thời mừng rỡ như
điên.

“Ba à?” Phan Nhã Nam la lên.

“Con gái, con không sao chứ?” Bên kia
video, Phan Ngạo Thiên vội vàng hỏi.

“Ba à, ba đến cứu con ư? Ba nhanh dẫn
con rời khỏi nơi này đi, con không muốn ở
nơi này nữa đâu!” Phan Nhã Nam khóc thút
thít nói.

“Con gái, con nhẫn nại thêm ít ngày nữa,
chẳng mấy chốc ba sẽ dẫn con đi, con nhẫn
nại thêm một xíu.” Nước mắt Phan Ngạo
Thiên rơi đây mặt.

Phan Lâm cau mày.

Anh thu hồi lại điện thoại di động, bình

tĩnh nói.

“Phan Ngạo Thiên, ông cũng thấy rồi đó,
con gái của ông bình an không có chuyện gì
cả, cô ta đang làm việc rất tốt, lúc này ông đã
yên tâm chưa?”

“Hiện tại con gái của tôi đang ở tổng bộ
của Tập Đoàn Dương Hoa à?”

“Nếu không còn ở đâu được chứ?” Phan
Lâm cau mày, không hiểu vì sao Phan Ngạo
Thiên lại hỏi vấn đề này.

“Như thế là được rồi.” Phan Ngạo Thiên
điều chỉnh lại cảm xúc của mình, ông ta
không nói gì thêm nữa.

“Một lát nữa tôi sẽ gọi điện thoại lại cho
ông, đến lúc đó tôi sẽ phái người đến vị trí
mà ông nói để điều tra vê Phan Anh Hùng,
ông giúp tôi chuẩn bị đi” Phan Lâm lạnh
nhạt nói.

“Được.”

Sau khi nói xong, Phan Ngạo Thiên trực
tiếp cúp điện thoại.

Phan Lâm cảm thấy có chút gì đó không
đúng, nhưng càng nghĩ lại càng không biết
đã xảy ra chuyện gì.

“Trông chừng cô ta cho cẩn thận.” Phan
Lâm nói với ông lão kia một câu, sau đó quay
người rời đi.

Phan Nhã Nam lạnh lùng nhìn chằm
chằm bóng lưng của Phan Lâm, siết chặt tay
lại.

Những ngày tiếp theo, Phan Lâm trôi qua
có phần yên tĩnh.

Ngoại trừ thỉnh thoảng đi xem tình hình
vết thương của Lý Ái Vân và Lý Cẩm, chính là
tự mình tu luyện tâm pháp của Du Long

Thiên Khung.

Không thể không nói, Đạo Hoàng có thể
là nhân vật kiệt xuất ở giới võ đạo trong
nước, quả thật là có chút tài năng, Du Long
Thiên Khung này đúng là không phải là thứ
mà người bình thường có thể nắm giữ.

Điều kiện nhập môn của nó vô cùng hà
khắc, nhất định phải đả thông hai mạch
Nhâm Đốc.

Chẳng qua những thứ này ở ba năm
trước, Phan Lâm đã sớm lợi dụng y thuật của
mình để khai thông, vì thế anh có thể trực
tiếp tu luyện, đây cũng không tính là việc khó
gì.

Thế nhưng điều kiện thứ hai để tu luyện
Du Long Thiên Khung lại hà khắc đến cực
điểm.

Cần ngưng kết võ đan ở đan điền.

Bình thường võ giả cần dùng khí để
ngưng kết ra võ đan, không có thời gian ba
đến năm năm thì không thể ngưng kết thành
công.

Thế nhưng Phan Lâm dựa theo dược liệu
và châm cứu để ngưng kết lại trong một đêm.

Sau đó là đến chiêu thức thứ ba, chiêu
thức thứ tư.

Phan Lâm say mê trong sự huyên diệu
của tâm pháp khẩu quyết này, trong lúc nhất
thời khó lòng mà kiêm chế.

Một cuộc điện thoại gọi đến di động của
Phan Lâm.

Là Hàn Long gọi đến.

“Có chuyện gì thế?” Phan Lâm có chút
không vui, từ trong trạng thái tập trung lấy lại
tinh thân, cầm điện thoại lên nghe.

“Là bác sĩ Lâm à?” Rõ ràng đầu dây bên
kia điện thoại là một giọng nói xa lạ.

Thần kinh của Phan Lâm căng thẳng,
sắc mặt trâm lại, nói.

“Anh là ai? Vì sao lại câm điện thoại của
Hàn Long?”

“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là
cậu, chúng tôi chờ cậu ở tâng hầm gửi xe
của Tập Đoàn Dương Hoa, nếu như cậu
muốn con chó trung thành tuyệt đối với mình
này còn có thể tiếp tục sống thì nhanh tranh
thủ thời gian đến đây đi.”

Sau khi nói xong, điện thoại bị cúp máy.

Sắc mặt của Phan Lâm thay đối, lập tức
rời khỏi học viện Phái Nam Y, đi đến bãi đậu
xe của tổng bộ Tập Đoàn Dương Hoa.

Lúc này đây, trong bãi đậu xe rất tối.

Bởi vì sự cố trước đó, một số cơ sở công
cộng chính của Tập Đoàn Dương Hoa đã bị
đóng cửa, ngoại trừ văn phòng làm việc trên
tầng cao nhất của Phan Lâm thì bãi đậu xe
cũng cân tiến hành sửa chữa lại, vì thế nên ở
đây rất ít người qua lại.

Vào trong bãi đậu xe, Phan Lâm đi đến
địa điểm được chỉ định, lập tức nhìn thấy
mấy nam nữ trẻ tuổi đứng trước chiếc xe
Bentley.

Quân áo của những người này mang
phong cách rất xưa, giống như là từ trong
phim cổ trang bê ra vậy.

Mà người dẫn đầu chính là một người
đàn ông khoảng 37 - 38 tuổi.

Người đàn ông này bảo dưỡng rất tốt,
gương mặt anh tuấn, hai mắt rất có thần,
nhưng khiến người ta chú ý đến chính là tóc

mai của người này đã hoa râm, toàn thân
trên dưới lộ ra cảm giác tang thương, lại có
chút hơi thở cổ quái.

Về phần dưới chân người đàn ông này
chính là một người máu me đầy mình, không
có dáng vẻ con người nữa.

Phan Lâm có thể nhận ra đó chính là
Hàn Long.

Chỉ là lúc này ông ta đã hấp hối.

Trong nháy mắt, vẻ mặt của Phan Lâm
trở nên lạnh lẽo.

“Rốt cuộc các người là ai?” Phan Lâm
lạnh lùng quát.



“Bác sĩ Lâm, cậu đúng là nhanh quên,
thời gian trước cậu vừa đối đầu với chúng tôi,
sao bây giờ lại không biết chúng tôi là ai
thế?” Sắc mặt của người đàn ông không chút

thay đổi, nói.

“Thời gian trước?” Phan Lâm cau mày,
đột nhiên giống như nghĩ đến điều gì đó, anh
khàn giọng nói.

“Các anh là người của Hồng Nhan Cốc?”

“Rốt cuộc cậu cũng không phải là đồ
ngốc.” Người đàn ông gật đầu đáp.

“Sao thế? Các người đến báo thù tôi đấy
hả? Nếu như thể, làm phiền mấy người thả
Hàn Long ra, tôi ở ngay chỗ này, sẽ không đi
đâu cả, các người có chuyện gì thì cứ đến
tìm tôi.” Sắc mặt Phan Lâm không biểu tình
nói.

“Xem ra cậu rất quan tâm đến con chó
này của mình nhỉ? Được rồi, bác sĩ Lâm đã
nói như thế, chúng tôi đương nhiên sẽ tha
cho ông ta một cái mạng chó, chẳng qua bác
sĩ Lâm à, cậu giao người của chúng tôi ra,

chúng tôi mới có thể trả người lại cho cậu
được chứ?”

“Người? Anh đang ám chỉ đến ai vậy?”

“Phan Nhã Nam còn có Lý Ái Vân!”




Người đàn ông lạnh nhạt nói.

“Người mà Hồng Nhan Cốc chúng tôi coi
trọng nhất định phải lấy được đến tay, ai dám
tạm giam bọn họ chính là đối địch với Hồng
Nhan Cốc chúng tôi.”

“Vậy nếu như tôi không giao ra thì sao?”
Phan Lâm ngưng trọng hỏi.

“Như vậy tất cả mọi người ở đây, bao
gồm cả chính bản thân cậu, hôm nay đều sẽ
phải chết ở đây.” Người đàn ông giận dữ nói.

Hiển nhiên người đàn ông này cơ bản
không đem thanh danh hung ác của bác sĩ
Lâm để vào mắt.

Phan Lâm siết chặt tay lại, trong mắt đều
là lửa giận và ý lạnh.

Thế nhưng đúng vào lúc này một giọng
nói lại vang lên trong không gian trống trải
của bãi đậu xe.

“Là ai? Ai lại dám to gan làm thương tổn
đến đồ đệ của tôi?”

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK