Mục lục
Thần y ở rể – Phan Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Không Say
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1630: Độc hỗn hợp

Thắng?

Đội trưởng đội thẩm phán cau mày nhìn
Phan Lâm từ trên xuống dưới.

Anh ta có thể chắc chắn một trăm phần
trăm rằng Phan Lâm không còn khả năng
chiến đấu nữa.

Thương tích đầy mình, sức cùng lực kiệt.

Mức độ này tuyệt đối không thể tiếp tục
chiến đấu được.

Vậy mà bác sĩ Lâm còn nói như vậy...

Chẳng lẽ, anh điên rồi à?

Đội trưởng đội thẩm phán lắc đầu: “Bác
sĩ Lâm, mày nhìn rõ tình hình thực tế đi! Mày

đã thua rồi. Thật ra, tao rất mong sẽ có vài
người như mày tham gia đại hội nhưng tiếc
là mày đã tự hại chính bản thân mày. Nhờ có
tài năng bẩm sinh nên mày đã đạt được rất
nhiêu thành công nhưng cũng chính vì tài
năng đó mà mày đã đánh mất chính mình,
làm ra một hành động ngu ngốc đến vậy.”

Nói xong, đội trưởng đội thẩm phám lại
lấy đao ra định chặt đầu Phan Lâm.

Vốn dĩ hắn ta muốn cho Phan Lâm cơ
hội tự sát, để anh còn chút danh dự cuối
cùng nhưng Phan Lâm lại ngoan cố như vậy.

Nếu đã thế, gã ta không cần phải khách
sáo.

Giơ đao lên.

Ánh sáng của lưỡi dao sắc như cắt
xuyên màn đêm.

Nhưng ngay khi đội trưởng đội thẩm
phán đang định đâm đao xuống...

“A."

Cơ thể hắn ta chợt run lên, sau đó bụm
ngực thật mạnh, lảo đảo lui vê sau hai bước,
không cầm đao nổi nữa nên đao rơi xuống
đất.

“Cái gì?"

“Đội trưởng.”

Những người còn lại của đội thẩm phán
ngạc nhiên vội vã lao vê phía trước đỡ lấy đội
trưởng.

Nhưng lại nghe một tiếng “phụt”, đội
trưởng đội thẩm phán nôn ra một ngụm máu
đen.

Mọi người biến sắc.

“Đội trưởng... Trúng độc à?”

“Đội trưởng của chúng ta bị trúng độc
rôi?”

“Sao lại thế này? Chẳng lẽ bác sĩ Lâm đã
làm?”

Mọi người tức giận nhìn Phan Lâm.

Có người xông tới cầm đao ép Phan Lâm
đưa thuốc giải.

Nhưng cùng lúc đó...

Phụt!

Phụt!

Phụt...

Đám thẩm phán cũng lần lượt nôn ra
máu, cơ thể run rẩy, sắc mặt tái nhợt, bị
thương do trúng độc.

Thậm chí người bị nặng còn không thể

đứng vững, khuyu chân xuống đất.

Kéo theo rất nhiều tiếng ho.

“Chuyện gì vậy?”

Phó bang chủ Phong Nghiêm Tăng ngơ
ngác.

Ông ta chạy lại luống cuống nhìn mọi
người: “Mọi người, mọi người... Chuyện...
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Giết bác sĩ Lâm
nhanh lên...

Tuy nhiên tình trạng của đội thẩm phán
càng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí còn
không có sức để nói.

Chỉ có mình đội trưởng đội thẩm phán là
kịp ngồi xếp bằng, cố gắng hết sức kiềm chế
chất độc đang sôi trào trong ngực mình.



Nhưng hiệu quả không đáng kể.



----------------------------



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK