Mục lục
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc – Thẩm Cửu – Dạ Âu Thần (full) – Tác giả: Thời Vũ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 958:

Hàn Minh Thư không có ý kiến khác.

Cô cũng cảm thấy trạng thái hiện tại của mình không thể đi làm được, dù sao thì bác sĩ đã dặn dò cô phải nằm ở trên giường nghỉ ngơi nhiều hơn, nếu như chỉ là mệt mỏi bình thường thì cô đương nhiên sẽ không để ở trong lòng.

Nhưng cô như thế này là có dấu hiệu sinh non nên hiển nhiên cô sẽ chú ý hơn.

Nghĩ đến đây Hàn Minh Thư dứt khoát thuận nước đẩy thuyền nói: “Chuyện đó…Em muốn nghỉ ngơi thêm mấy ngày có được không?”


Nghe cô nói như vậy Dạ Âu Thần không nhịn được nhíu mày: “Thật sự mệt như vậy sao?”

Hàn Minh Thư cảm thấy rất quẫn bách, cô còn chưa mở miệng đã nghe thấy anh nói: “Xem ra lần sau thật sự không thể giống như lần này.”

Hàn Minh Thư bị anh làm cho tức giận đến mức nói gì đó nhưng nồi mì đang nấu đã sôi tràn ra ngoài dọa cô sợ đến mức không kịp quan tâm gì hết xoay người tắt lửa, sau đó bắt đầu đuổi người: “Anh đi ra ngoài đi để em dọn dẹp chỗ này.”

Sau khi hai người chỉ đơn giản ăn một ít mì để lót dạ, lúc Dạ Âu Thần buông bát thời xuống nói: “Buổi chiều anh sẽ gọi đi tới.”

“Không cần…”

“Anh phải đi xử lý chuyện tối ngày hôm qua, em ở nhà một mình sao?”

Hàn Minh Thư: “Được, vậy anh cẩn thận một chút. Nếu như có thể thì dẫn Kièu Trị đi cùng.”

Mặc dù Kièu Trị nhìn có vẻ cà lơ phất phơ, thế nhưng vào thời khắc mấu chốt anh ta vẫn rất đáng tin cậy hoàn toàn khác với vẻ ngoài của anh ta.

Nhắc tới Kièu Trị Dạ Âu Thần không khỏi nhìn Hàn Minh Thư nhiều hơn.

“Đêm qua em là người đã gọi cậu ta đến sao?”

“Ừ…” Hàn Minh Thư cảm thấy chột dạ tránh ánh mắt của anh khẽ giải thích: “Đêm qua anh mãi vẫn chưa về nên em vô cùng lo lắng cho anh, thế nhưng em lại không thể ra ngoài vì vậy chỉ có thể gọi điện thoại cho Kièu Trị để anh ta tới xem thế nào.”

“Được.” Dạ Âu Thần trả lời.

Lúc lên xe Dạ Âu Thần gọi điện thoại cho Kièu Trị.

Kièu Trị đang chờ điện thoại của anh, mặc dù đêm qua anh ta rời đi nhưng mà anh ta đã nhịn cả một buổi tối, điển hình của việc hoàng đế không vội thái giám đã vội chết.

Nhịn đến rạng sáng anh ta mới mơ màng ngủ mất.

Chờ đến khi anh ta tỉnh lại thì phát hiện trời đã sáng, mà điện thoại vẫn nằm im lặng ở bên cạnh gối đầu không có một cuộc điện thoại nào cả.

Kièu Trị lập tức cảm thấy đau lòng!

Đêm qua anh ta sốt ruột trong một thời gian dài như vậy, hóa ra hai người này không gọi một điện thoại nào để nói rõ tình hình cho anh ta?

Họ không biết rằng anh ta sẽ sốt ruột sao?

Thế nhưng sau khi suy nghĩ lại Kièu Trị nghĩ tới loại thuốc mà hôm qua Dạ Âu Thần đã uống phải, hôm qua hai người này lại ở bên nhau.

Anh ta càng nghĩ lại càng cảm thấy chua xót.

Lúc Kièu Trị sắp chua xót thành tinh thì điện thoại di động vang lên, một tiếng tiếng chuông này thành công ngăn cản sự tiến hóa của quả chanh.

Kièu Trị nhanh chóng nghe điện thoại.

“Uất Trì, rốt cuộc thì anh cũng gọi điện thoại cho tôi!!!”

Xe của Dạ Âu Thần vừa mới lên trên cầu thì nghe thấy đầu dây bên kia của điện thoại truyền đến giọng nói quỷ khóc sói gào của Kièu Trị, anh lập tức nhíu mày lạnh lùng nói: “Câm miệng.”

Âm thanh đang gào thét của Kièu Trị nhất thời dừng lại ngay sau đó Kièu Trị mới nói: “Uất Trì, anh có biết tôi đợi bao lâu rồi không? Đêm qua anh ung dung tự tại sung sướng, người anh em là tôi lại…”

Lúc Dạ Âu Thần nghe thấy mấy chữ ung dung tự tại sung sướng thì anh càng nhíu chặt lông mày, giọng điệu không vui cắt ngang lời anh ta: “Sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa.”

Kièu Trị: “Tại sao…”

“Da mặt của chị dâu cậu rất mỏng.”


Kièu Trị: “Mẹ kiếp!”


Anh ta quả nhiên không nên nghe cuộc điện thoại này, cái tên khốn nạn này lại vội vàng không kịp chuẩn bị lấp đầy cẩu lương cho anh ta, Kièu Trị nghĩ nếu như có bát đựng cẩu lương anh ta thật sự muốn cầm bát chụp thẳng lên trên đầu của Dạ Âu Thần.


Phía trước hơi kẹt xe nên Dạ Âu Thần giảm tốc độ chậm rãi nói: “Bây giờ tôi chuẩn bị trở về.” “Hử? Về nhà Uất Trì sao? Vậy tôi đi cùng với anh!” Kièu Trị lập tức xung phong nhận việc, dù sao thì đêm qua anh ta chính là nhân chứng, hơn nữa anh ta vừa mới nghĩ thì lập tức có thể nghĩ ra lúc này Uất Trì Thần trở về chắc chắn là vì chuyện đêm qua.


Nếu không bây giờ anh hẳn là phải tới công ty mới đúng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK