Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cô gái đó do dự một lát rồi lập tức đi về trước, còn tiếng bước chân trong hẻm cũng hỗn loạn hơn.

Ba giây sau, cô ta đi nhanh hơn.

Tần Hải do dự một lát rồi mới cất bước đi vào trong hẻm, khoát tay hét: “Mau lại đây”.

Cô gái đó ngẩng đầu lên nhìn về phía Tần Hải, ánh mắt sốt sắng hét: “Hắn vẫn chưa đi”.

Lời nói vừa dứt thì tên trung niên béo lùn kia từ trong bóng tối chạy ra, giơ tay nhắm chuẩn vào lối vào con hẻm.

“Bằng, bằng, bằng…”, tiếng súng dồn dập vang lên trong bóng tối, cô gái sợ đến nỗi hai tay ôm đầu, ngồi sụp xuống đất kêu gào.

Một giây sau, trong hẻm vang lên âm thanh rồi tên béo đó ngã sấp xuống đất.

Tần Hải đứng trước mặt cô gái, thận trọng không đi vào trong mà giơ tay lên, không do dự gì mà bắn liên tiếp hai phát súng về phía đầu gã béo đó.

“A!”, cô gái đó lại ôm tai và không ngừng gào hét.

Tần Hải không để ý đến cô ta mà cầm súng đi đến trước mặt tên trung niên béo lùn, dùng chân đá vào đầu gã rồi mới nghiêng đầu nhìn vết thương bị viên đạn bắn xượt qua vai, thở phào nhẹ nhõm, nói: “Đồ xảo quyệt! Chết đến nơi rồi”.

“Chết cả rồi sao?”, ở lối vào con hẻm vang lên giọng nói quen thuộc.

Tần Hải nghe thấy vậy thì quay đầu lại thì nhìn thấy lão Tam đang ôm mông, còn mình đứng dưới ánh đèn mờ ảo, nói: “Đám lão Miêu đâu?”

“Bên đó cũng đang đuổi theo rồi, tiếng súng loạn quá, họ chạy sang phía bên trái”, lão Tam thở hổn hển, nói: “Tên kia đã chết rồi sao?”

Tần Hải chớp chớp mắt rồi cất bước đi đến trước mặt lão Tam, nghiêng đầu nhìn xung quanh rồi đột nhiên giơ tay trái ra, lôi gã vào trong hẻm.

“Mẹ kiếp! Anh làm cái gì vậy?”, lão Tam ngây người ra, hỏi.

“Anh phải làm một chút với tôi chứ?, Tần Hải mặt không biểu cảm, đột nhiên hỏi.

Lão Tam ngây người ra, lúc này mới nghĩ ra mình đến quán ăn là để ‘xử lý’ Tần Hải.

“Ban nãy anh đến tìm tôi để nói chuyện, nói chuyện gì? Nói luôn ở đây đi!”, Tần Hải nheo mắt lại hỏi.

“Ý anh là gì?”

Tần Hải giơ tay lên rồi đặt súng lên đỉnh đầu lão Tam, nói: “Anh từng đến khu đợi quy hoạch chưa? Xe lương thực của đội quân đi qua đó mà còn phải xuống xe thắp hương cầu phật. Vậy mà ông đây một mình một súng từ đó giết ra, đến đây mà vẫn cần anh dạy quy tắc sao?”

Lão Tam nghe thấy vậy thì ngây người ra.

“Bằng!”, một phát súng vang lên khiến gã hồn bay phách lạc.

Vài giây sau, lão Tam thở hổn hển ngã xuống đất, mắt mở trừng trừng.

Tần Hải ném súng lên người lão Tam, nói: “Sau này gặp phải những tình cảnh nguy hiểm như này thì chúng ta phải cùng làm. Đừng có dây vào tôi, nếu không thì lần sau chỉ sợ nòng súng này nhằm vào ai tôi cũng không chắc chắn đâu”, nói xong Tần Hải đi đến bên cạnh cô gái, cúi đầu hỏi: “Cô gặp chuyện gì vậy cô gái?”

Một tiếng rưỡi sau, trong bệnh viện trực thuộc bộ công an, lão Tam nằm trên giường phẫu thuật nghe điện thoại: “Đội trưởng Viên”.

“Cậu đang ở đâu đấy?”, Viên Khắc lạnh lùng hỏi.

“Tôi đang ở bệnh viện”.

“Ban nãy cậu có mặt ở hiện trường vụ án quán ăn ?”, Viên Khắc lại hỏi.

“Vâng”, lão Tam nghe thấy lời này thì lập tức khoác lác: “Chúng tôi đang tuần tra thì gặp mấy kẻ liều mạng từ bên ngoài đến quán ăn chị Hai. Tôi vừa nhìn đã biết có gì đó bất thường nên lập tức lên phía trước kiểm tra. Ai biết được đối phương có súng nên tôi dẫn người lên khống chế họ… Ha ha! Thủ phạm và đồng phạm đều bị bắn tại chỗ nhưng để chạy mất hai tên. Nhưng cũng không sao, tôi đã hạ lệnh truy bắt trong toàn khu đó rồi… Hì, đội trưởng Viên, ban nãy tôi nghe nói, thủ phạm hình như tên là Tùng Hạ gì gì đó… Là một tên xã hội đen có tên trong hệ thống bốn năm trước, cũng có rất nhiều tiền án tiền sự… Anh thấy tôi có cừ không? Không những hắn gặp bọn tôi mà còn bị bắn tại chỗ rồi vụ án được phá ngay lập tức. Đội trưởng Viên! Anh nhất định phải nói với tỉnh trưởng mấy lời hay giúp tôi nhé, loại xã hội đen như này không phải ai cũng bắt được hắn đâu? Tôi đã làm hai năm cảnh sát cấp hai rồi, giờ đã đến lúc thăng tiến rồi. Hơn nữa, vụ án này là đội chúng ta lấy được, vậy thì toàn đội sẽ được vinh dự lây rồi”.

“Vinh dự cái đầu cậu ý”.

“Đội trưởng Viên! Sao anh lại mắng người vậy?”

“Mắng cái đầu cậu ý, chết tiệt. Tôi thật sự muốn một phát súng cho cậu chết…”.

“…”, lão Tam ngây người ra không hiểu.

“Mẹ kiếp! Tùng Hạ là người mà anh tôi tìm đến, đáng lẽ sắp làm xong việc rồi, ai ngờ lại để cậu được cơ hội thể hiện dũng khí”, Viên Khắc nghiến răng nghiến lợi mắng: “Cậu đúng là thằng phế vật”.

“Không phải đâu, đội trưởng Viên! Anh nghe tôi nói đã…”, lão Tam sau một hồi mơ hồ thì liền bừng tỉnh rồi giải thích: “Ban nãy tôi chém gió thôi, tôi nói lại là… Sự thật là lúc đó tôi định đánh Tần Hải nhưng không ngờ gặp phải tên ngốc lão Miêu, hắn nói có vụ án…”.

“Tút, tút…”, Viên Khắc đã cúp điện thoại.

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK