Tần Hải vốn không có hứng thú với bốn nam một nữ đó nhưng Lão Miêu vừa nói thì anh cũng nhìn ra phía cửa sổ. Bốn người đàn ông cùng mặc áo da lót lông, quần túi hộp, chân đi giày da cũ, ánh mắt sắc lẹm, làn da lộ ra bên ngoài đều hơi đỏ lên.
“Tôi thấy không giống người ở đặc khu”, Tần Hải cúi đầu nhắc nhở.
“Sao anh biết?”, Lão Miêu tò mò.
“Mặc quá dày, cơ thể bị tổn thương do lạnh”, Tần Hải nói ngắn gọn: “Giống đám “lôi tử” trong khu đợi quy hoạch”.
“Lôi tử là gì?”
“Kiếm cơm bằng đao kiếm”, Tần Hải vuốt mũi.
Lão Miêu nghe vậy cũng hơi lưỡng lự: “Vậy chúng ta cùng xông lên trừ gian diệt ác thì hẳn đánh thắng được bọn chúng chứ?”
“Anh có mang súng không?”, Tần Hải hỏi.
“Đi ăn cơm thì đương nhiên không mang rồi”, Lão Miêu lắc đầu.
“Vậy tôi khuyên anh đừng vội ra tay”, Tần Hải cau mày suy nghĩ rồi nói: “Gọi điện cho người trong đội đi”.
Trong lúc hai người nói chuyện, bốn tên đàn ông đã kéo cô gái đứng dậy, cũng thanh toán chuẩn bị rời đi.
“Mẹ nó, bọn chúng sắp rời đi rồi”, tay Lão Miêu có hơi run mà nắm lấy ly rượu, căng thẳng đến mức nói năng không mạch lạc: “Hay là chúng ta đi theo?”
“Anh là Na Tra à? Có Phong Hỏa Luân không?”, Tần Hải cạn lời đáp: “Bọn chúng lái xe đến, anh chạy theo chắc? Đùa nhau đấy à?”
“Mẹ, tôi quên mất…”
Tần Hải lén liếc mắt nhìn bốn người đàn ông. Anh khẽ cau mày, nói: “Bốn tên này thật sự có vấn đề, trên người chắc chắc có mang theo đồ gì đó, chúng ta có nhảy ra cũng không ngăn được”.
Lão Miêu thực ra rất căng thẳng. Bởi vì mặc dù anh ta đang ở đội tra án số một nhưng người ta là cấp bậc hoàn toàn khác, những kẻ nguy hiểm thì không đến lượt anh ta giải quyết. Vì thế bình thường, anh ta còn dùng súng giữa hai chân nhiều hơn súng trên tay, cũng chưa từng tham gia các cuộc vây bắt quy mô lớn. Nhưng cho dù vậy, anh ta vẫn nói với Tần Hải: “Chúng ta là người bình thường thì cũng thôi đi nhưng lại làm trong ngành này, gặp chuyện sao có thể bỏ mặc. Anh mau nghĩ cách đi…”
“Chúng ta không mang đồ, số lượng cũng không chiếm ưu thế, lại không đi theo được. Bây giờ thông báo cho người trong đội cũng không kịp rồi… Tôi nghĩ ra cách gì được”, Tần Hải toát mồ hôi: “Trừ khi có kỳ tích xuất hiện, nếu không…”
Đúng lúc này cánh cửa nhà hàng mở ra, sáu chàng trai cường tráng bước vào, quay đầu nhìn xung quanh, sau đó Lão Tam dẫn đầu cả bọn gào lên: “Tần Hải!”
Nghe vậy, Tần Hải và Lão Miêu lập tức quay đầu lại, kinh ngạc mà nhìn đám người Lão Tam, ánh mắt sáng lên, nói: “Đậu má, kỳ tích xuất hiện rồi”.
Lão Tam mặc trang phục cảnh sát màu xanh nhạt, dẫn theo 5 người anh em trong đội bước đến, nghiêng đầu châm điếu thuốc điện tử rồi mắng Tần Hải: “Vừa đến đã đi nhà hàng, con mẹ nó túi anh cũng lắm tiền phết nhỉ? Ra đây, tôi…”
“Lão Tam, anh đến tra án à?”, Tần Hải còn chưa lên tiếng thì Lão Miêu đã bước lên trước, kéo tay người ta hỏi.
Lão Tam ngớ người: “Tra án cái gì?”
“Không phải anh theo đến à?”, Lão Miêu nghi hoặc.
“Đúng thế! Tôi nghe nói anh ta ở đây”.
“Vậy thì phải rồi, anh đưa bao nhiêu người đến? Bên ngoài còn anh em trong đội không?”
“…!”, Lão Tam chả hiểu ra sao: “Anh đang nói cái gì đấy?”
“Anh bị ngu à? Tôi cũng đụng phải rồi anh còn giấu tôi làm gì?”, Lão Miêu vỗ cái bốp lên cánh tay Lão Tam, giọng điệu gấp gáp: “Bắt ở đây hay ra ngoài mới bắt?”
“Gì, hai chúng ta hình như không nói cùng một chuyện”, Lão Tam chỉ Tần Hải rồi nói: “Tôi đến tìm anh ta”.
Lão Miêu ngây ra, len lén chỉ đám người bên dưới quầy: “Không phải đến bắt đám người kia?”
“Bắt bọn họ làm gì?”
“Vậy thì quá trùng hợp rồi”, trán Lão Tam toát đầy mồ hôi, anh ta thì thầm: “Chúng tôi bắt gặp bốn người đó dắt theo một cô gái. Vừa rồi tôi và Tần Hải còn thương lượng xem xử lý thế nào thì anh đến… Đừng nói gì cả, ngăn bọn chúng lại đi, chúng ta đủ người rồi”.
“???”, Lão Tam ngu người, mãi mới thốt ra: “Mẹ nó, tôi… tôi… anh… tôi đến tìm Tần Hải”.
“Với lại nhà hàng này chẳng phải là khu trực thuộc của đội một các người à? Lúc này còn tìm Tần Hải làm gì nữa?”, Lão Miêu nói nhỏ: “Anh xem bắt thế nào thì bắt đi”.
“Tôi… tôi biết thế quái nào được… Tôi không chuẩn bị!”, Lão Tam bực bội, lại liếc nhìn bốn người kia: “Bọn chúng làm gì tôi còn không biết”.
Bốn người phía đối diện đã nhìn thấy đám Lão Tam đi vào phòng. Bọn chúng thấy đám người mặc đồng phục cảnh sát hơn nữa còn nói chuyện với Lão Miêu và Tần Hải thì không khỏi lo lắng.
Bốn người dùng ánh mắt ra hiệu với nhau rồi lập tức kéo cô gái ra đứng giữa, cúi đầu định đi ra ngoài.
“Đừng lôi thôi nữa, anh xem rốt cuộc nên bắt thế nào, cho kế hoạch đi…”, Lão Miêu tim đập dồn dập, cúi đầu thúc giục Lão Tam.
Lão Tam tức giận lui về sau: “Hai người đụng chuyện thì liên quan đéo gì đến tôi?”
“Anh là chủ lực, chúng tôi có mang theo cái gì đâu”.
“Chủ lực cái con mẹ mày á!”, Lão Tam toát mồ hôi, quay người nói với anh em cảnh sát mình mang theo: “Đụng chuyện thì không thể mặc kệ… Lão Miêu là thằng ngu, chúng ta mà đi thì anh ta dễ báo cáo lên trên lắm”.
“Vậy làm sao?”
“Tiểu Hồ thông báo với đội, những người khác tách ra”, Lão Tam cúi đầu chỉ đạo: “Quách Nhi đi kiểm tra xem bọn chúng có giấy cư trú không. Nếu không có thì phải cáo giấy phép xuất nhập đặc khu… Bọn chúng định động chân động tay thì bắn luôn”.
“Anh, em đi kiểm tra?”, thanh niên tên Quách Nhi đã sắp khóc đến nơi rồi: “Anh để Lão Miêu đi đi”.
“Bọn họ không mặc đồng phục, cậu đi đi”.
“Mẹ, thật đen đủi”, Quách Nhi mắng một tiếng rồi miễn cưỡng đi đến cản đường bốn người đàn ông: “Cảnh sát khu phố xã hội đen đây, đưa giấy cư trú cho tôi kiểm tra”.
Bốn gã đàn ông nghe vậy thì dừng bước, vẻ mặt vô cảm nhìn đám người Lão Tam.
Cô gái đứng giữa bốn người, mồ hôi bên tóc mai túa ra như tắm, tay nắm chặt.
“Đang nói chuyện với mấy người đấy, đưa giấy phép cư trú ra đây tôi xem”, Quách Nhi lặp lại.
“Chúng tôi là người của khu đợi quy hoạch đến nhập hàng”, gã trung niên lùn nói: “Không có giấy phép cư trú lâu dài”.
“Vậy đưa giấy phép xuất nhập ra đây”, Quách Nhi giơ bàn tay ra.
“Được”, gã trung niên cúi đầu sờ vào túi quần.
Lão Tam cũng là người kinh nghiệm phong phú, liếc một cái đã nhận ra đối phương đang giả vờ nên bất giác lui về sau, tay phải vờ như chắp ra phía sau nhưng thực tế là đang định cầm súng.
Gã trung niên lùn vừa cho tay vào túi thì cô gái đột nhiên kêu lên: “Cứu tôi, bọn họ bắt cóc tôi”.
“Không được động đậy!”
Vừa dứt lời, đồng bọn bên cạnh gã đã rút một quả lựu đạn T-34 quân dụng ra gào lên: “Rút chốt rồi, đứa nào động đậy thì chết cả lũ”.
“Aaa!!”
Trong chớp mắt, cả nhà hàng đều trở nên hỗn loạn, các khách ăn cơm đều ôm đầu chạy tán loạn.
Gã trung niên lùn túm cô gái lui về sau, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Yểm hộ, chúng ta đi từ cửa sau”.
Trán Lão Tam toát mồ hôi, tay phải đặt lên súng, chỉ vào người đàn ông trung niên cầm lựu đạn: “Anh đừng kích động, người anh em, cái này không nổ là một chuyện, nổ rồi thì là một chuyện khác đấy”.
“Rầm!”
Vừa dứt lời, Lão Miêu đột nhiên giật phắt, tiện tay vớ lấy một bình rượu trên bàn ném thẳng vào cổ tay đối phương.
“Hự!”
Gã trung niên lui về sau một bước, vẻ mặt hung ác, không hề do dự mà ném quả lựu đạn về phía đám người.
Tần Hải lao nhanh tới kéo cổ áo Lão Miêu lui về sau liên tục.
“Bùm!”
Một âm thanh đinh tai vang lên, mặt đất bằng phẳng lõm xuống thành một cái hố to đùng, gạch đất bay đầy, hai chiếc bàn bị nổ tan tành, ba cảnh sát bị vỏ lựu đạn cùng mảnh vỡ bắn trúng bị thương.
Lão Tam bò ra đất, gào lên: “Tránh ra, bắn tên cầm lựu đạn…”
“Bằng bằng!”
Hai tiếng súng vang lên, Lão Tam định bò dậy thì máu từ mông đột nhiên phun ra, cả người ngã rầm xuống.
“Đậu má, đậu má!”, Lão Tam hoảng hốt sờ mông mình, sau khi nhìn thấy máu tuôn ra thì trợn trừng mắt chửi: “Mẹ kiếp, Lão Miêu… anh con mẹ nó đi chết đi?”
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !