Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ở bên trong cửa hàng, người đàn ông đầu trọc mặc áo quân đội đứng ở trên cầu thang bằng gỗ, ánh mắt lạnh lùng quét nhìn tên cường tráng bị Chu Vĩ đánh ngã xuống đất. Gã hỏi với giọng không lớn: “Chó nhà nào đứt xích dám đến quán của ông làm loạn vậy?”

Trán Tần Hải toát hết mồ hôi, anh quay đầu nhìn phía trước cửa hàng thì thấy hơn hai mươi người đã đạp cửa vào trong đồng thời chặn ở cửa luôn.

“Chúng tôi là cảnh sát”, Chu Vĩ định thần lại, tay trái lấy thẻ làm việc từ trong túi ra, để ở trước ngực, nói: “Những người không liên quan không được cử động, chúng tôi đến phá vụ án buôn thuốc lậu”.

“Ha ha!”, tên đầu trọc cười lạnh một tiếng, nói: “Ở đây ai bán thuốc lậu vậy?”

Chu Vĩ tay cầm súng chỉ vào phía quầy tính tiền, nói: “Lúc đến chúng tôi đã tận mắt nhìn thấy mấy người này đang giao dịch”.

“Anh nhìn thấy? Anh đại diện cho pháp luật hả?”, tên đầu trọc đó đứng ở bậc thang mà mặt không biểu cảm, giơ tay chỉ về phía mấy người đứng ở cửa, hét lớn: “Anh hỏi họ xem, ai nhìn thấy người trong phòng này bán thuốc vậy?”

Lời nói vừa dứt thì hơn hai chục người ở phía cửa đều im lặng không nói gì, chỉ cầm vũ khí trong tay đi lên trước rồi bao vây đám người của tổ ba ở phòng khách.

Chu Vĩ nghe thấy vậy thì lúng túng đứng đờ tại chỗ. Lúc này hắn không biết nên nói thế nào, đồng thời cũng có chút sợ hãi. Bởi vì những kẻ từ bên ngoài xông vào, kẻ nào cũng bá đạo cả.

Tần Hải nhất thời do dự một chút, sau đó anh lên trước định tiếp lời.

“Tôi…”.

Đúng lúc này, tên ban nãy bị Chu Vĩ đánh ngã xuống đất giờ đây bò dậy, ôm đầu đang chảy máu rồi chửi: “Bọn chó này, dám đánh tao ở đây?”

“Không được cử động!”, một người ở bên cạnh Tề Lân chỉ vào gã, quát lớn một tiếng.

“Không được cử động? Mẹ mày chứ!”, tên cường tráng đó bật dậy, không nói hai lời mà giơ nắm đấm đập lên đầu Chu Vĩ, nói: “Cầm khẩu súng ghẻ mà định dọa bố mày à?”

Chu Vĩ bị đánh đến nỗi lùi về sau ba bốn bước.

“Đừng có manh động!”

“Không được cử động, anh đang tấn công người thi hành pháp luật đấy”.

Người của tổ ba cũng khá đoàn kết. Khi nhìn thấy Chu Vĩ bị đánh thì họ lập tức lên trước bao vây tên cường tráng kia lại.

“Tao cứ tấn công đấy, thì đã làm sao?”, ban nãy gã suýt nữa bị Chu Vĩ đánh chết nên lúc này lửa giận ngút trời. Gã quay đầu đi lại phía quầy tính tiền cầm con dao chuyên dùng để cắt băng dính, lên trước hai bước quát mắng: “Con mẹ chúng mày chứ! Đừng nói là mấy thằng giẻ rách chúng mày, kể cả lão Lý béo có phái năm trăm người đến đây, nếu bố mày không vui thì chúng mày cũng đừng mơ ra được khỏi đây”, gã rống lên một tiếng rồi cầm dao xông vào đám người.

Tề Lân từ đầu đến giờ vẫn luôn nấp ở một chỗ. Nhưng thật không ngờ lúc này tên cường tráng này lại xông về phía anh ta. Bởi vì Chu Vĩ nhìn thấy đối phương cầm dao nên lập tức bước sang ngang một bước để né tránh.

“Mẹ kiếp!”, Tề Lân chửi một tiếng, phát hiện mình đã không tránh kịp nên chỉ có thể lùi về sau để bảo vệ mình.

“Bụp!”, trong lúc dao sắp đâm lên người Tề Lân thì Tần Hải lách qua đám đông, một tay nắm lấy con dao mà tên cường tráng kia lao tới.

Tay anh nắm chặt lưỡi dao nên lúc này máu tươi không ngừng chảy xuống sàn nhà.

Tề Lân kinh hãi lùi về sau hai bước, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Tần Hải.

Trầm ngâm một lúc, tên cường tráng kia mới nhìn về phía Tần Hải, chửi: “Dùng tay để chắn dao, mẹ kiếp, thân thể mày là đao thương bất nhập hả?”, nói xong câu này, gã rút dao lại định đâm tiếp.

Tay trái Tần Hải nhanh như chớp nắm chặt lấy cánh tay của tên cường tráng kia. Anh ngẩng đầu hét lớn về phía người đàn ông trung niên đứng trên cầu thang: “Đại ca à! Chúng tôi không đến gây sự mà cục cảnh sát liên tục nhận được đơn tố cáo nói rằng ở đây có bán thuốc lậu. Chúng tôi cũng không còn cách nào khác nên mới đến xem sao. Nhưng vừa vào phòng thì người anh em này lại cầm súng, đồng nghiệp của tôi cũng không còn cách nào khác nên mới đánh trả thôi”.

Tên đầu trọc mặc áo quân đội, khom người ngồi xuống bậc thang, cúi đầu lấy điếu thuốc lá điện tử mà cũng không đáp lời.

Tần Hải vẫn nắm chặt cánh tay tên cường tráng kia, cười rồi nói tiếp: “Tôi mới đến Giang Tùng, cũng không biết tình hình phố Thổ Tra thế nào. Nếu đã là hiểu nhầm, ở đây không bán thuốc lậu thì chúng tôi xin quay về trước. Đại ca thấy được không?”

“Nếu ở đây đã không bán thuốc thì các người dựa vào đâu mà đánh người?”, tên đầu trọc hít một hơi thuốc, trên mặt vẫn mang theo nụ cười.

Tần Hải nghe thấy vậy thì trầm ngâm mấy giây, nói: “Đại ca! Có những người như các ông thì những người như chúng tôi mới có cơm ăn chứ. Mọi người sống dựa vào nhau cả thôi, thời nay cũng khó khăn mà… Vì vậy, tốt nhất đừng ai làm khó ai, ông thấy ok không?”

“Làm khó chúng mày thì đã làm sao?”, tên cường tráng quát hỏi với ánh mắt hung hãn.

Tên đầu trọc lại hít một hơi thuốc, nghiêng đầu nhả ra làn khói màu vàng mà vẫn không nói gì.

Tần Hải tạm thời ngừng lại một chút, trên mặt vẫn tươi cười, nghiêng đầu nói với gã: “Đại ca! Có thể chúng tôi không phá được án ở phố Thổ Tra này. Nhưng ra khỏi con phố này, chẳng phải các ông cũng vẫn phải làm ăn sao?”

Tên đầu trọc nghe thấy lời này thì cánh tay dừng lại, lúc này mới cất tiếng nói: “Cho chúng cút đi đi!”

“Để chúng cút đi như vậy sao? Vậy tôi bị đánh oan à?”, tên cường tráng đáp lại tên đầu trọc một câu, ánh mắt nham hiểm nhìn đám Tần Hải rồi quát lớn: “Muốn đi ra cũng được nhưng chúng mày phải lột hết bộ đồ trên người ra, sau đó nhảy ếch ra khỏi phố Thổ Tra”.

“Mẹ kiếp! Đừng có quá đáng”, trong tổ ba, Quan Kỳ là người có tính cách hướng nội nhưng lúc này cũng quát lớn một tiếng.

“Bụp!”, Tần Hải nghe thấy vậy thì quay đầu nắm chặt cánh tay của Quan Kỳ, nói với biểu cảm nghiêm nghị: “Nhảy thì nhảy, có sao đâu”.

Quan Kỳ uất ức đáp: “Tổ trưởng Tần! Chúng ta không ra được ngoài thì bọn chúng dễ sống chắc? Mẹ kiếp, nhiều người thì có thể…”.

“Tôi nói thì cậu phải nghe”, Tần Hải trừng mắt lên quát Quan Kỳ.

Lúc này Quan Kỳ cắn chặt răng không nói gì thêm nữa.

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK