Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tần Hải như có điều suy nghĩ, bất giác gật đầu.

“Trong đội cảnh sát, tôi chỉ có một người bạn là anh ta. Tôi nhìn anh ta mà sốt ruột”, Lão Miêu dừng lại rồi lắc đầu: “Thôi, đừng nói về anh ta nữa, tôi đi làm việc”.

“Việc gì?”, Tần Hải khựng lại.

“Tôi quan sát cô em vừa nãy, cô ấy hẳn không có quan hệ nam nữ gì với bốn người đàn ông đó”, Lão Miêu chớp mắt, nói nhỏ: “Tôi cảm thấy có thể ra tay rồi”.

Tần Hải ngớ người: “Cô em nào cơ?”

“Má, sao anh đần vậy? Cái cô gái vừa xuống xe chỗ cửa ấy”, Lão Miêu nghiến răng nói: “Trông xinh thế cơ mà, tôi vừa nhìn đã cứng rồi. Ài, anh xem cô ấy có giống Jun Ji-hyun hồi trước không… chân dài, dáng đẹp”.

Tần Hải bó tay: “Người anh em à, anh kiềm chế chút đi, bây giờ khác xưa rồi, loạn lắm…”

“Không sao, không sao, tôi đi thử xem!”, Lão Miêu chà tay, tí tởn đứng dậy, xách đít đi về phía chiếc bàn gần cửa sổ.

Ngoài phòng.

Tề Lân đứng bên đường hút thuốc lá điện tử, do dự rất lâu mới lấy điện thoại ra định gọi cho Tần Hải. Nhưng ngón cái vừa ấn lên màn hình thì anh ta mới nhớ ra điện thoại Tần Hải mới mua còn chưa nối hệ thống truyền tin vì thế chỉ đành đổi sang số của Lão Miêu.

Trong nhà hàng.

Lão Miêu vuốt tóc, đi đến bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, cười hỏi cô gái: “Xin chào người đẹp, em ra ngoài ăn cơm cùng người nhà à?”

Cô gái vốn đang nhìn ra cửa sổ, nghe thấy Lão Miêu gọi mình thì nghi hoặc quay đầu: “Anh… Có việc gì không?”

“Là thế này, haha, anh là người phụ trách chuyên mục Ngôi Sao của đài truyền hình. Bọn anh đang tuyển người, em có muốn tìm hiểu không?”, Lão Miêu bịa chuyện.

Vừa dứt lời, gã đàn ông trung niên lùn bên cạnh cô ta lộ ra ánh mắt kỳ lạ, dùng tiếng Nhật hỏi đồng bọn: “納品のですか (giao hàng à)?”

Đồng bọn liếc Lão Miêu một cái, khẽ cau mày: “隠語ではない(lời gã nói không phải ám hiệu)”.

Trong lúc hai người nói chuyện, cô gái đã hoàn hồn, vẻ mặt nhiệt tình mà đáp lời Lão Miêu: “Là đài truyền hình thật sao? Thật trùng hợp, tôi đang học làm MC”.

Lão Miêu thật không ngờ cô gái này lại phối hợp như vậy, ánh mắt lóe sáng: “Quá tốt rồi, em có phương thức liên lạc không? Đưa anh, chúng ta nói chuyện riêng sau”.

Lúc nói chuyện, Lão Miêu đã lấy điện thoại ra đưa cho cô gái, nhưng đây là điện thoại cá nhân của anh ta, không phải cái mà đội cảnh sát bắt mua.

Cô gái nhận điện thoại, cúi đầu gõ số.

“Bốp!”

Gã trung niên lùn đứng dậy, túm lấy tay cô gái, cau mày: “Trả điện thoại cho hắn, ăn cơm”.

“Chú, cháu rất thích”, cô gái cười ngẩng đầu.

“Tôi bảo cô trả điện thoại lại”, gã trung niên lùn lặp lại.

Lão Miêu nghiêng đầu nhìn đối phương, cười sáng lạn: “Tôi thật sự là người làm ở đài truyền hình, ông đừng căng thẳng, tôi không có ác ý”.

Cô gái lưỡng lự một lát rồi lập tức trả điện thoại lại cho Lão Miêu, cười nói: “Vậy thôi bỏ đi, thật xin lỗi”.

Lão Miêu thấy cô gái lịch sự như vậy thì như mở cờ trong bụng, nhưng đột nhiên lại nhảy ra một tên “yêu tinh” phá bĩnh, nhất thời cảm thấy tức giận, định nói thêm vài câu.

“Bỏ đi, cảm ơn anh”, cô gái kiên quyết nói.

Lão Miêu khựng lại, nhìn cô gái hai giây rồi nghiến răng đáp: “Không được thì thôi, làm phiền rồi”.

Một phút sau.

Lão Miêu cong lưng ngồi đối diện Tần Hải, ánh mắt kỳ quặc.

“Bị từ chối rồi hả? Haha”, Tần Hải vừa gắp thức ăn vừa hỏi.

Lão Miêu chớp chớp mắt, đạp Tần Hải một phát dưới bàn: “Anh nhìn xuống dưới xem”.

Tần Hải khựng lại, cúi đầu nhìn xuống bàn, tay phải Lão Miêu cầm điện thoại thò ra, thì thầm: “Nhìn màn hình”.

Tần Hải nghe vậy thì nhìn sang, trên màn mình là một dãy số: “959595”.

“Là sao?”, Tần Hải ngây ra.

Lão Miêu dùng tay trái xoa mặt, cúi đầu đáp: “Mẹ nó, gặp chuyện rồi”.

“Ý anh là…?”

“Bốn người kia cùng cô gái nhất định không phải người quen, vừa rồi cô ấy đá tôi một phát dưới gầm bàn”, Lão Miêu thu điện thoại về, nhấp một ngụm rượu: “Nội tình thế nào thì tôi không rõ… Nhưng nhất định là có điều bất thường, cô gái đó xin chúng ta cứu cô ấy”.

Chiếc bàn bên cửa sổ, gã trung niên lùn nhìn đồng hồ, khuôn mặt lạnh lùng nói với đồng bọn: “Người vừa đến là tình cờ hay cố tình dò xét?”

“Không rõ”, đồng bọn lắc đầu.

“Trông rõ ngu”, gã trung niên lùn bất an mà đảo mắt nhìn xung quanh: “Thời gian đã qua rồi, không đợi nữa, chúng ta đi”.

“Cũng được”, đồng bọn gật đầu, lạnh lùng nói với cô gái: “Đừng làm loạn, đi với bọn tao”.

Trán cô gái toát mồ hôi, cô ta lén liếc mắt một cái rồi mới gật đầu với đối phương.

Cách đó không xa.

Lão Miêu bực bội xoa mặt, nói nhỏ với Tần Hải: “Làm sao đây, có lo chuyện này hay không?”

“Két!”

Cùng lúc đó, một chiếc xe ô tô điện dừng ngay ngoài cửa nhà hàng.

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK